Giang Tùy Châu gọi tiểu tư đi sang một bên, kiểm tra xung quanh yên ắng mới mở miệng.
"Tên gì?" Hỏi hắn.
Tiểu tư vội lau mồ hôi sau ót, nói: "Bẩm Vương gia, tiểu nhân tên Tôn Viễn."
Giang Tùy Châu gật khẽ rồi căn dặn qua loa mấy câu.
Chẳng qua nói với hắn, bảo hắn hầu hạ y cẩn thận, không được xảy ra mảy may sai xót nào.
Tiểu tư này trông có vẻ là người thành thực lại nhát gan, sau khi nghe anh nói, tay siết chặt góc áo vò qua vò lại.
Giang Tùy Châu quan sát nhất cử nhất động của hắn.
Hạng người thành thực chất phát thế này, trái lại rất phù hợp.
Ngừng lại trong chốc lát, Giang Tùy Châu lại mở miệng dò hỏi: "Người theo hầu hạ Hoắc phu nhân từ hôm qua, có ai bảo ngươi đưa gì cho y không?"
Tôn Viễn sững sờ, xong mặt lập tức hiện vẻ hoảng sợ, liên tục xua tay.
"Không có… Không có!"
Vậy là có rồi.
Giang Tùy Châu không cần nghĩ cũng biết.
Tuy rằng Hoắc Vô Cữu người Bắc Lương, nhưng phụ thân của y năm xưa chính là tướng quân của Nam Cảnh.
Người trong triều đình, ít nhiều cũng có liên quan, có một vài hành động lén lút, cũng không lạ gì.
Giang Tùy Châu gật đầu: "Dù có, bổn vương cũng sẽ không phạt ngươi."
Tôn Viễn gấp gáp trả lời: "Vương gia, đúng là từng có người nhờ tiểu nhân truyền tin nhưng tiểu nhân từ chối!"
Giang Tùy Châu cố bày ra vẻ ôn hòa nhất có thể, nhẹ nhàng nói: "Vậy là có?"
Tôn Viễn sợ đến mức nhũn chân.
Hắn biết ngay mà, tự dưng Vương gia đến tìm hắn, nhất định có chuyện! Thiên hạ có ai không biết Hoắc phu nhân vốn là người thế nào, hắn sao dám giúp y đưa tin qua lại với người ngoài chứ? Không ngờ rằng, Vương gia vẫn đoán được, thế thì bất kể bản thân có giúp đỡ truyền tin hay không, chắc chắn đều sẽ bị diệt khẩu…
Vương gia càng cố dịu giọng, càng có cảm giác âm u như cơn giông trước bão, làm hắn sợ tới mức nhũn chân.
"Có thì có… Nhưng tiểu nhân tuyệt đối không…"
"Lần sau nếu có người nhờ ngươi truyền tin, ngươi liền giao cho Hoắc phu nhân, không cần bẩm báo." Giang Tùy Châu nói.
Dù sao Hoắc Vô Cữu không phải kẻ ngu, thư tín có thể đến tay y một cách trót lọt, lại ngay trong chính viện của Giang Tùy Châu, chắc chắn có người cố ý thả, Hoắc Vô Cữu tự sẽ biết cân nhắc.
Tôn Viễn nói được một nữa thì trợn tròn mắt.
"Tiểu nhân tuyệt đối sẽ không… Hả?" Hắn mang vẻ mặt khó lòng tin nỗi.
Giang Tùy Châu ngừng lại trong chốc lại, một lần nữa trưng ra bộ mặt nghiêm nghị lạnh lùng.
"Chỉ cần nghe lệnh mà làm, không cho phép nói lại với bất kỳ ai." Anh nói.
"Phàm là để lộ phong phanh… Kết cục thế nào, ngươi tự biết rồi đấy."
– – –
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!