Đêm nay Giang Tùy Châu lại ngủ không ngon.
Tuy rằng anh đọc sách đến buồn ngủ rồi ngủ lúc nào không hay, Mạnh Tiềm Sơn cũng đắp chăn cho anh, không để anh bị sốt.
Nhưng lúc anh dậy, vẫn cảm thấy xây xẩm choáng váng, thực tế do cái trường kỷ này quá cứng, ngồi lâu sẽ thấy không thoải mái, ngủ một đêm, làm anh đau nhức cả người.
Giang Tùy Châu cảm thấy hơi tức.
Sao nguyên chủ lại sắp xếp căn phòng thế này cho Hoắc Vô Cữu, đồ dùng trong phòng đơn sơ, chẳng lẽ không suy tính có ngày bản thân sẽ ngủ trên trường kỷ này sao.
Anh ngồi dậy, thấy sắc trời đã dần chuyển sáng.
Mùi thơm của thức ăn thoang thoảng đâu đây, chắc Mạnh Tiềm Sơn đang chỉ huy mọi người chuẩn bị bữa sáng.
Giang Tùy Châu đứng lên, nhìn thoáng qua phía giường.
Trống.
Hoắc Vô Cữu đâu?
Giang Tùy Châu vừa mới tỉnh ngủ, còn đang mơ màng, ngơ người, lập tức quay đầu nhìn xung quanh.
Bất ngờ không chuẩn bị trước, đụng trúng một đôi mắt đen lạnh lẽo.
Giang Tùy Châu hết hồn, lại thấy Hoắc Vô Cữu đang ngồi dưới ánh mặt trời bên cửa sổ, trong tay đang cầm quyển sách tối hôm qua anh xem, tùy ý lật qua lật lại.
Chỉ cần nhìn cách cầm là biết, chắc chắn người này không phải người hay đọc sách.
Y đang ngước mắt nhìn Giang Tùy Châu, ánh mắt lạnh nhạt, gương mặt vô cảm.
Đôi mắt ấy như có thể nhìn thấu lòng người.
Giang Tùy Châu bỗng cảm thấy quẫn bách.
Rõ ràng không làm gì cả, nhưng không hiểu sao lại thấy chột dạ.
… Có lẽ do hành vi mình ở đây trông chừng cả đêm, làm sụp đổ hình tượng nhân vật rồi.
Anh vờ như không thu hồi tầm mắt, lạnh lùng gọi: "Mạnh Tiềm Sơn?"
Mạnh Tiềm Sơn đang ở gian ngoài nghe được giọng anh, vội vàng chạy vào để hầu hạ anh thức dậy.
Mạnh Tiềm Sơn xưa nay nói nhiều, chỉ cần Giang Tùy Châu không ngắt ngang hắn, hắn có thể như vào chốn không người mà nói cả ngày.
Vừa hay Giang Tùy Châu đang lúng túng, nên mặc hắn dông dài, sau đấy giống như không thấy sự tồn tại của Hoắc Vô Cữu, ở đấy dùng xong bữa sáng liền rời đi ngay.
Hôm nay không phải ngày tảo triều, vậy phải đến nha môn rồi.
Trước khi đi, anh không quên nhắc nhỏ Mạnh Tiềm Sơn: "Đừng quên chuyển phòng cho Hoắc phu nhân."
Mạnh Tiềm Sơn vâng dạ lia lịa.
Đợi Giang Tùy Châu đi rồi, Mạnh Tiềm Sơn quay lại trong viện Hoắc Vô Cữu, dẫn theo người dạo quanh một vòng.
Chỗ này hoang vắng lại cũ nát, Hoắc Vô Cữu cũng không mang theo đồ đạc gì, tính tổng lại chỉ mới ở đây một đêm, thật sự thì chẳng có gì để chuyển.
Nhưng giá trị con người của Hoắc phu nhân bây giờ, có thể giống lúc vừa vào phủ hay sao.
Nếu chỉ đưa mỗi người vào trong viện của Vương gia, chẳng phải quá sơ sài?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!