Trời đã định hôm nay Mạnh Tiềm Sơn không thể thành công chuyển viện cho Hoắc phu nhân.
Sau khi chủ tử phát hiện Hoắc phu nhân không ổn, gọi hai tiếng nhưng y không trả lời, Mạnh Tiềm Sơn vội vã chạy suốt một đường, tự mình đi tìm đại phu trong phủ.
Còn Giang Tuy Châu ở lại trong phòng, lập tức sai những hạ nhân còn lại đẩy Hoắc Vô Cữu vào phòng trong, dìu y nằm lên giường trước.
Hình như Hoắc Vô Cữu đang sốt, sốt rất cao, dù vẫn ngồi ngay ngắn nhưng phản ứng chậm đi rất nhiều.
Chỉ đến khi có người muốn dìu y.
Hạ nhân nọ vừa muốn đụng vào chân y, y liền giống như phản xạ có điều kiện giơ tay lên, chặn người nọ lại.
Hạ nhân nọ mặt đầy ngỡ ngàng, thấy Hoắc Vô Cữu cụp mắt xuống, giọng nói khàn khàn: "Ta tự làm."
Bình tĩnh nhưng không thể nghi ngờ.
Hạ nhân vội nhìn về phía Giang Tùy Châu, đợi lệnh của Vương gia, nhưng thấy Giang Tùy Châu đang ngồi bên cạnh không nhìn mình, ngược lại đặt tầm mắt lên Hoắc Vô Cữu.
Hoắc Vô Cữu mặc kệ những người xung quanh, tự chống hai tay lên tay vịn.
Động tác của y tuy thuần thục, nhưng lại có thể dễ dàng nhận ra y hiện giờ không có sức, động tác khá chậm chạp.
Y từ từ chống người dậy, dịch lên giường.
Sau khi ngồi lên giường, y cũng không nằm xuống mà nghiêng người qua, dùng cột giường làm điểm tựa để ngồi.
Y vẫn ngồi ngay ngắn như cũ.
Dù không lên tiếng, nhưng Giang Tùy Châu vẫn có thể nhìn ra sự kiêu hãnh bẩm sinh của y trong từng hành động.
Ánh mắt của anh thoáng ngừng lại, bỗng dưng chợt nhớ đến Hoắc Vô Cữu trên sử sách.
Y vốn là con của Định Bắc Hầu triều nhà Cảnh, sinh tại Dương Quan, sáu tuổi bắt đầu tập cưỡi ngựa bắn cung, mười tuổi đã săn được mãnh hổ.
Năm Kiến Nghiệp thứ hai mươi, y mười ba tuổi, phụ thân bị Cảnh Linh Đế ép tạo phản, khởi binh chống lại triều nhà Cảnh.
Năm Kiến Nghiệp thứ hai mươi ba, cuộc chiến Tầm Dương, phụ thân của y ra đi, thúc phụ cùng khởi nghĩa với phụ thân y bị đại quân bao vây.
Là y, vào lúc lòng quân rối loạn tiếp nhận cờ nguyên soái, đột phá vòng vây cứu thúc phụ, lấy ít thắng nhiều, một trận chiến thành danh, từ đó bảo vệ thúc phụ y, từng bước trở thành chủ soái của quân đội nhà Lương.
Trước khi bị bắt, y chưa từng bại một trận nào, thế như chẻ tre, chỉ vẻn vẹn bốn năm, đánh thẳng đến Nghiệp Thành, đuổi Hậu Chủ nhà Cảnh phải vượt qua Trường Giang, từ đó hai nhà Lương Cảnh lấy sông làm ranh giới.
Đó là vị tướng quân trẻ tuổi khoác giáp cầm cương, dù các sử gia có chấp bút một cách công bằng, cũng không thể lu mờ sắc thái truyền kỳ trên người y.
Đó là vị anh hùng cách anh một ngàn năm thời gian, được anh nghiên cứu vô số lần thông qua những tư liệu lịch sử ố vàng.
Y nên là một người kiêu hãnh.
Giang Tùy Châu chợt hiểu tại sao Hậu Chủ phải đánh gãy chân của Hoắc Vô Cữu.
Đây có lẽ là cách duy nhất có thể bắt y quỳ xuống.
Giang Tùy Châu trầm tư trong chốc lát, không để ý tới việc bản thân đang nhìn chằm chằm Hoắc Vô Cữu.
Anh cũng không phát hiện, dù Hoắc Vô Cữu đã sốt đến mơ màng, nhưng vẫn mẫn cảm cảm nhận được ánh mắt của anh, lúc này đang khẽ nhăn mày, nhìn lại anh.
Đợi đến khi anh định thần lại, ánh mắt Hoắc Vô Cữu đã trở nên bất thiện.
Giang Tùy Châu liếc qua đã hiểu hàm ý trong ánh mắt y.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!