Cửa phòng bị mở ra, rồi khép lại.
Giang Tùy Châu rời đi.
Cố Trường Quân rì rì quay lại ngồi xuống bên cạnh Từ Độ, bưng tách trà của mình lên.
"Sắc trời còn sớm, đánh thêm ván cờ rồi về?" Hắn thổi nhẹ lá trà nổi trên mặt nước, biếng nhác nói.
Từ Độ lại không trả lời.
Cố Trường Quân ngước mắt nhìn, thì thấy Từ Độ đang dò xét hắn.
Hai người cộng sự với nhau lâu rồi, chỉ cần một ánh mắt, Cố Trường Quân đã biết ngay hắn đang nghĩ gì.
Hắn bưng tách trà, "phụt" bật cười.
Từ Độ mở miệng: "Ngươi cũng nhận ra." Không phải câu hỏi, mà là câu trần thuật.
Người kia, tuy rõ ràng chính là Vương gia, nhưng lại không phải Vương gia.
Mạng của hai người họ đều buộc trên người Vương gia, nên Vương gia không cần lo họ sẽ làm phản, càng không cần ngụy trang trước mặt họ… Trước đến giờ cũng chưa từng đối đãi với họ một cách tâm bình khí hòa như vậy.
Quan trọng hơn, vào lúc đồ đã đến tay rồi còn bị Bàng Thiệu đoạt mất, quá bình tĩnh.
Còn về Hoắc Vô Cữu kia…
Hoàng thượng hạ chỉ hôn, dù Vương gia chưa từng gặp y, nhưng lại vô cùng hận y.
Vương gia chuyển tất cả thù hận đối với Bàng Thiệu và Hoàng thượng đến trên người Hoắc Vô Cữu, chỉ hận không thể đối xử với Hoắc Vô Cữu như những thám tử kia, cho y chết bất đắc kỳ tử trong phủ rồi sai người lôi ra bãi tha ma.
Dù sao đối với Vương gia mà nói, Hoắc Vô Cữu, chính là biểu tượng Hoàng thượng mặc ý nhục nhã hắn.
Hoắc Vô Cữu ở phủ hắn một ngày, là một ngày đại biểu hắn bị gã xem thường như phế vật giẫm dưới chân.
Bởi vậy, lúc nãy khi Cố Trường Quân đề nghị, Từ Độ vừa nhìn đã nhận ra, hắn đang thử thăm dò.
Cố Trường Quân đặt tách trà xuống.
"Nhận ra cái gì? Vừa rồi đến đây, không phải Vương gia sao?"
Ngữ khí của hắn nhẹ nhàng, vừa nói vừa cầm hai hộp cờ để dưới bàn trên trường kỷ, một đen một trắng, đặt một hộp trong đó vào tay Từ Độ.
"Dù sao, mạng của cả nhà ta, đều bị Vương gia nắm trong tay." Cố Trường Quân nói chuyện, tay thong thả vọc cờ.
"Chỉ cần nghe lệnh Vương gia, những chuyện khác, đều không cần chúng ta quan tâm, không phải sao?"
Nói xong, hắn đặt một quân cờ lên bàn cờ, giương mắt nhìn Từ Độ.
Trong đôi mắt tinh xảo kiều diễm ấy, sắc lạnh đến đáy, lóe lên tia sáng hưng phấn.
――――
Giang Tùy Châu bị hai người nói qua nói lại mà dao động, sau khi cân nhắc lợi hại, vẫn đi đến nơi ở của Hoắc Vô Cữu.
Dù sao, những tai mắt được phái đến với danh nghĩa tiểu thiếp, chẳng những không giết hết được mà càng giết lại càng sinh nghi.
Huống hồ một người hiện đại như anh, cũng không làm được việc đến một người giết một người.
Lần này… Chỉ đành dựa vào Hoắc Vô Cữu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!