Màn đêm buông xuống, bầu trời đầy sao.
Phủ Tĩnh Vương nằm ở giữa phố Thanh Hà, sáng sớm đã giăng lụa đỏ và đèn lồng.
Sắc trời vừa tối lập tức lên đèn, từ xa nhìn lại chỉ thấy một mảng trời sáng trưng ánh đỏ sắc vàng.
Trước cửa ra vào tiểu tư bận rộn ra ra vào vào và ngay bậc thềm rơi dày đặc xác pháo, tất cả đều ánh lên không khí vui mừng vô cùng náo nhiệt.
Giang Nam đầu xuân gió nhẹ thổi phất phơ, đèn lồng nến đỏ lấp lánh, chữ hỉ trên đèn lồng sáng rỡ.
Phủ Tĩnh Vương có tiệc mừng, chính vào hôm nay.
Mùng ba tháng hai, là ngày hoàng đạo do thánh thượng khâm điểm.
Hoàng thượng nói, mùng ba tháng hai, mọi việc đều thích hợp, càng thích hợp cưới gả.
Về phần hôm nay có phải thật sự là ngày hoàng đạo hay không cũng chẳng quan trọng.
Quan trọng là Hoàng thượng nhất định muốn Tĩnh Vương lấy vợ vào ngày này, cho dù hôm nay phủ Tĩnh Vương có tang, cũng phải đặt quan tài qua một bên, cứ lên nhạc thổi sáo rước người vào cửa trước đi rồi tính sau.
Một lời của thiên tử có sức mạnh tựa ngàn quân, nói đúng là đúng.
Mặc dù hai năm trước vị thiên tử này bị phản quân giết thẳng vào thủ đô Nghiệp Thành, sa cơ thất thế dẫn theo bách quan một đường chật vật chạy trốn về phía Nam, chạy trốn như hàng tham sống sợ chết.
Nhưng mà, có giống chó nhà có tang đến thế nào thì thiên tử vẫn là thiên tử.
Huống chi, vị thiên tử này mới đại thắng mấy ngày trước đó, hôm nay đúng là thời điểm xuân phong đắc ý, đắc chí vừa lòng.
Dù sao trong thiên hạ ai mà không biết, vị Hoắc Tướng quân bách chiến bách thắng, khiến người ta nghe tên đã sợ mất mật đã bị Hoàng thượng đánh gãy hai chân.
Đúng là chuyện vui.
Đại Cảnh có tin mừng, phủ Tĩnh Vương cũng có hỉ.
Nhưng khi hai tin vui này đến cửa phủ Tĩnh Vương cùng một lúc lại khiến mọi người ở Phủ Tĩnh Vương không vui mừng nổi, trái lại ai ai cũng buồn như cha mẹ chết.
Dù sao…
Tướng quân người ta bắt thì bắt, muốn chém giết muốn róc thịt, cũng bình thường.
Nhưng mà, mặc áo cưới lên người vị tướng quân kia, còn đẩy đến Phủ Tĩnh Vương bọn họ để làm thiếp… Chuyện này, chuyện này tính làm sao đây!
Cho nên, phủ Tĩnh Vương ngày hôm đó mặc dù nhạc trống rình rang, giăng đèn kết hoa, đốt pháo hơn nửa ngày, nhưng trên dưới Vương phủ lại không một ai vui vẻ.
Mọi người bận rộn tới lui, nhìn thì náo nhiệt nhưng từng người đều ngầm hiểu lẫn nhau mà ngoan ngoãn, không dám mở miệng.
Ở trong không khí vui mừng này lại im lặng lan tràn, khiến cho bầu không khí trong Vương phủ có chút căng thẳng, càng đi vào trong bầu không khí càng im lặng đến đáng sợ.
Nhất là An Ẩn Đường.
An Ẩn Đường là chỗ ở của Tĩnh vương điện hạ, hai chữ "An Ẩn" là đại sư trong cung trích từ kinh Diệu Pháp Liên Hoa đặt giúp anh.
Việc này cũng không hiếm, dù sao Tĩnh vương điện hạ đã ốm yếu bệnh tật từ trong thai, sức khỏe cũng không khang kiện.
Có thể bệnh tật như vậy mà sống đến bây giờ, ít nhiều cũng coi như mượn vài phần Phật quang.
Lúc này bên trong An Ẩn Đường đèn đuốc sáng trưng nhưng yên tĩnh.
Toàn bộ Vương phủ đều treo lụa đỏ, nhưng riêng bên trong An Ẩn Đường nửa dây cũng không có.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!