"Đúng rồi ha, sao tôi không nghĩ ra nhỉ? Lát nữa mưa nhỏ đi, tôi sẽ đi gọi A Kim đến chỗ chúng ta."
Diệp Trừng lập tức tỉnh táo hẳn, bắt đầu lục tung không gian, mấy thứ rau dại như hành, tỏi, cả hoa tiêu ớt, với lại ít thịt dê thịt bò thu thập trước đó đều được lấy ra.
Còn có củi khô quan trọng nhất, và cả tấm đá dùng để nướng thịt nữa.
Đợi mưa ngớt một chút, cậu liền đi đến hang đá bên kia gọi A Kim qua.
"A Kim, cậu chỉ cần giúp tôi đốt đống củi này lên là được, phần còn lại cứ giao cho tôi, thịt nướng làm ra chắc chắn ngon hơn cả khoai lang nướng."
Diệp Trừng vỗ ngực, dụ dỗ A Kim.
Tiếc là Diệp Trừng không tìm thấy muối ăn, nhưng hình như động vật không nên ăn quá nhiều muối thì phải, dễ bị rụng lông với ch ảy nước mắt, nên không có thì thôi vậy, chỉ là hương vị sẽ nhạt hơn một chút.
Cậu dùng mấy hòn đá xếp thành bếp lò, đặt một tấm đá mỏng lên trên, bên dưới là củi khô, A Kim dùng dị năng đốt củi lên, rồi lui sang một bên, nhường không gian thao tác lại cho Diệp Trừng.
Diệp Trừng cố gắng xé miếng thịt lớn thành những lát mỏng hoặc miếng nhỏ, sau đó đặt lên tấm đá để nướng.
"Xèo xèo..."
Thịt vừa đặt lên đá đã bắt đầu co lại vặn vẹo, mùi thơm của mỡ chảy ra lập tức lan tỏa khắp hang động, Diệp Trừng dùng hai chân trước ôm một cành cây to bằng ngón tay khuấy đều trên tấm đá, cố gắng không để thịt bị cháy.
Thấy thịt chín gần xong, cậu bắt đầu rắc gia vị lên, tỏi thì bỏ vài tép, hoa tiêu vài hạt, ớt đỏ cũng vài quả, điều kiện ở đây có hạn, chỉ cần ăn không chết báo là được.
Diệp Trừng đặt yêu cầu rất thấp cho món thịt nướng đầu tiên của mình, dù sao A Kim và anh hổ cũng chưa ăn đồ chín bao giờ, chẳng phải cậu nói vị gì thì là vị đó sao.
Không hề áy náy, Diệp Trừng cuối cùng nhanh tay rắc một nắm hành lá dại lên thịt để tăng hương thơm, rồi có thể rút củi ra dập lửa hạ nhiệt.
Mấy người bọn họ đều là lưỡi mèo, căn bản không ăn được đồ quá nóng, chỉ có thể đợi thịt nướng nguội hẳn mới ăn được.
"A Diệp, cái này thật sự ăn được hả?"
Lúc trước Diệp Trừng làm thịt nướng, A Kim không dám lại gần, tiếng lách tách trên tấm đá làm anh ta hơi sợ, bây giờ nhìn những miếng thịt đen thui trên đá, anh ta càng nghi ngờ ăn vào sẽ bị đau bụng.
"Đương nhiên ăn được chứ, tuy bề ngoài nhìn đúng là không ra gì, nhưng tôi đảm bảo hương vị sẽ rất ngon, đợi nguội rồi cậu nếm thử xem, bây giờ nóng quá, lưỡi chúng ta chịu không nổi."
Diệp Trừng muốn thịt nhanh nguội bớt, liền bắt đầu thổi hơi vào thịt, suýt nữa thì thiếu oxy não, thấy thời gian cũng gần được rồi, Diệp Trừng dùng đệm thịt cẩn thận chạm vào, mới dám gắp một miếng nhai thử.
"Ngon không?"
A Kim không nhìn ra vẻ mặt của Diệp Trừng, mở miệng hỏi.
"Cậu tự thử thì biết."
Diệp Trừng mặt không cảm xúc tiếp tục nhai nhai nhai, quyết định lừa được một người thì hay một người.
A Kim do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn không nhịn được tò mò trong lòng, gắp một miếng thịt ăn thử.
"Khụ khụ khụ..."
"Thịt này... thịt này sao lại đắng thế này!"
A Kim lộ vẻ khó hiểu, miếng thịt vừa nhai một miếng đã bị nhổ ra đất, cậu ta sẽ không bao giờ ăn lần thứ hai nữa.
Diệp Trừng cũng không giả vờ được nữa, cũng nhổ miếng thịt trong miệng ra.
"Tôi sao biết được chứ, rõ ràng tôi thấy người ta đều làm như vậy mà."
Diệp Trừng nói lý không lại nhưng giọng vẫn rất mạnh, chính cậu cũng không hiểu tại sao thịt làm ra lại đắng như vậy, miếng thịt ngon lành cứ thế bị lãng phí, thật đáng tiếc, may mà cậu ban đầu cũng không làm nhiều.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!