Chương 47: (Vô Đề)

Hoàng thượng thích nàng điểm nào? Nàng có gì đáng để người thích?

Dung Tiễn hừ nhẹ một tiếng trong lòng, đúng đấy, nàng cũng không tự nhìn lại mình xem, với cái đầu óc ngu xuẩn đến cực điểm của nàng, trẫm có thể thích nàng cái gì?

Vì nàng đẹp ư? Ôn Yểu khinh thường bĩu môi, bậc quân vương một nước, mỹ nhân nào mà chưa từng gặp, chút nhan sắc này của nàng tính là gì?

Dung Tiễn lại hừ nhẹ một tiếng trong lòng, đúng thế!

Hơn nữa, Hoàng thượng lại không phải là người mê đắm sắc đẹp!

Dung Tiễn nhếch khóe môi, đúng thế!

Người thậm chí còn không vào hậu cung, nói không chừng căn bản là không thích nữ nhân!

Dung Tiễn tâm trạng rất tốt khẽ gật đầu, đúng vậy... ừm hả?

Nói không chừng là sợ người khác đàm tiếu, nên mới tìm một nữ tử ngoại tộc không có sự ủng hộ của mẫu tộc, không có căn cơ như nàng để làm lá chắn, vì nàng dễ bề thao túng!

Động tác bóc đậu phộng của Dung Tiễn khựng lại, đột ngột ngẩng đầu nhìn nàng.

Ôn Yểu hoàn toàn không hề hay biết, vẫn đang 'làm như không có chuyện gì' ăn đậu phộng, trong lòng nghĩ toàn bộ là –

Chắc chắn là như vậy rồi!

Nghĩ thế nào Hoàng thượng cũng không thể để ý đến nàng, trừ phi Hoàng thượng bị mù!

Dung Tiễn: "..."

Ha, khóe mắt hắn giật giật, khuôn mặt đen hơn cả màn đêm ngoài kia, trẫm đúng là mù mắt, mới sủng ái một nữ nhân ngu ngốc không có đầu óc như ngươi!

Người ta nói bầu bạn với vua như bầu bạn với hổ, nàng bầu bạn với căn bản là một đại ma vương mà!

Mặt Dung Tiễn đã không thể nhìn nổi nữa.

Ôn Yểu suy nghĩ xuất thần, nhét vỏ đậu phộng vào miệng nhai, thầm nghĩ, tuy đại ma vương trông rất đẹp trai, đôi khi cười lên còn khá đáng yêu, nhưng điều đó cũng không thể xóa bỏ bản chất đại ma vương của hắn!

Nhìn nàng nhai vỏ đậu phộng mà vẫn không hề hay biết, mặt Dung Tiễn tối sầm lại như muốn nhỏ nước, không biết cơn giận này có nên tiếp tục trút lên kẻ ngốc này nữa hay không!

Lòng vua khó dò, nàng vẫn là an an phận phận chuyên tâm trồng trọt là ổn thỏa nhất, tuyệt đối không được mơ tưởng hão huyền, nếu không mất mạng thì quá lỗ vốn!

Dung Tiễn: ".................."

Thấy nàng sắp nuốt vỏ đậu phộng xuống, Dung Tiễn nhíu mày, định mở lời thì –

Nhà đế vương bạc tình nhất, nàng không muốn mạo hiểm! Vừa nãy còn mắng nàng đầu gỗ, còn đánh nàng nữa cơ!

Dung Tiễn giận đùng đùng, trực tiếp ném đậu phộng trong tay, đứng dậy đi thẳng ra ngoài.

Sủng ái một kẻ vô tâm như vậy, hắn đúng là mù mắt, mất trí rồi!

Hoàng thượng đột nhiên đứng dậy, làm Ôn Yểu giật mình, nàng vội vàng đứng lên: "Hoàng..."

Vừa mở miệng, nàng mới nhận ra mình đang ngậm đầy vỏ đậu phộng, vội vàng nhả ra: "Hoàng thượng!"

Gân xanh thái dương Dung Tiễn nổi lên, trong mắt càng cuồn cuộn sự hung hãn.

"Hoàng thượng muốn ra ngoài sân đi dạo ạ?" Ôn Yểu mơ hồ cảm thấy có gì đó không đúng, cẩn thận hỏi.

Dung Tiễn quay người lại, đôi mắt lạnh lùng cứ thế nhìn chằm chằm vào nàng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!