Chương 29: (Vô Đề)

Đây là lần đầu tiên hắn đặt chân đến Tùng Thúy Cung, không khỏi đưa mắt nhìn ngắm đôi chút.

Quả thật nơi này rất rộng, nhưng liếc mắt nhìn qua...

Khóe mắt Dung Tiễn không khỏi giật giật.

Khắp chốn đầy rẫy dưa, quả, rau củ, tuy đã vào thu nhưng vẫn xanh tốt um tùm, tốt tươi rộn rã, nhất thời khiến người ta không thể phân biệt nổi, rốt cuộc đây là tẩm cung của phi tần hay là một trang trại... Nhìn qua thì có vẻ khá quy củ, xem ra nàng ta quả thực rất thích trồng trọt, rốt cuộc đây là thứ sở thích kỳ quái gì không biết?

Đang nhíu mày thầm thì lẩm bẩm –

"Meo!"

Bên chân đột nhiên vang lên một tiếng mèo kêu, khiến Dung Tiễn giật mình, hắn cúi đầu, vừa vặn đối diện với đôi mắt đen láy tròn xoe.

Hoàn Tử ngẩng cao đầu, toàn thân lông đều dựng đứng cả lên, lại phát ra một tiếng: "Meo –!"

Dung Tiễn: "..."

Rốt cuộc là nuôi mèo từ khi nào nữa! Nàng ta rốt cuộc có còn biết thân phận của mình là gì không!

Hai tiếng mèo kêu, làm Ôn Yểu cùng các cung nhân sợ đến tái mặt.

Ngay cả An Thuận cũng ngây người một thoáng, hắn chỉ nghe người ta nói Nội Vụ Phủ tìm cho Ôn Tài nhân một con mèo con rất ngoan rất hiền lành, được Tài nhân yêu thích, nhưng bởi vì một tháng này bị Hoàng thượng cấm đến Tùng Thúy Cung, nên vẫn chưa từng gặp qua con mèo con này, nào ngờ, con mèo con này lại to gan đến thế, dám xông vào kêu meo meo với Hoàng thượng.

Lại còn dựng cả đuôi lên, lông xù cả người, trong lòng An Thuận kêu lên một tiếng 'ối chao', vội vàng muốn bước tới ôm con mèo con đi, nhưng một bóng người lại nhanh hơn hắn một bước, hắn chỉ thấy trước mắt lóe lên, Ôn Tài nhân đã quỳ xuống trước mặt Hoàng thượng.

"Hoàng thượng thứ tội" Ôn Yểu nhanh chóng ôm Hoàn Tử vào lòng: "Con mèo này còn nhỏ, có chút lạ người, kinh động đến Hoàng thượng rồi, thần thiếp xin cho người mang nó xuống ngay."

Nhìn con mèo con ngoan ngoãn vô cùng cuộn tròn trong lòng Ôn Yểu, còn không ngừng cọ cọ tay nàng, lông mày Dung Tiễn khẽ động, trẫm đáng sợ đến vậy ư?

Nửa ngày sau hắn mới 'Ừm' một tiếng.

Lạ người?

Khóe miệng hắn khẽ cong lên, vậy thì hắn đến thêm vài lần chẳng phải tốt rồi sao?

Không ngờ Hoàng thượng lại dễ nói chuyện như vậy, Ôn Yểu thấy vô cùng khó tin, nhưng bây giờ không phải lúc để bận tâm chuyện này, Ôn Yểu đứng dậy vội vàng đưa Hoàn Tử cho Trúc Tinh, lấy ánh mắt ra hiệu cho nàng, nhớ phải giấu kỹ vào, đừng để nó chạy ra nữa.

Trúc Tinh hiểu ý chủ tử, ôm Hoàn Tử liền nhanh chân đi.

Mới cọ cọ được vài cái đầu, còn chưa chơi đủ, Hoàn Tử lập tức không vui, vươn dài cổ hướng về phía Ôn Yểu kêu meo meo meo, trông vô cùng đáng thương.

Dung Tiễn có chút tò mò: "Nó tên gì?" Sao kêu nghe thảm thiết đến thế?

Ôn Yểu: "... Hoàn Tử."

Thần sắc Dung Tiễn tức thì trở nên vô cùng kỳ quái, hắn nhìn Ôn Yểu một cái, hiếm hoi lắm mới không thốt ra câu 'Nàng có phải là đồ ngốc không'.

Ôn Yểu nhìn Dung Tiễn chớp chớp mắt, thấy vẻ mặt hắn không được bình thường, tưởng rằng hắn không thích mèo, liền thăm dò giải thích: "Thần thiếp đặt tên cho nó là Hoàn Tử, bình thường nó rất ngoan."

Dung Tiễn: "..."

Hắn cảm thấy luồng khí trong lồng ngực lại không thuận, nghẹn đến mức hắn muốn nổ tung.

Mãi một lúc lâu, hắn lạnh lùng khịt mũi trong lòng, so đo với kẻ ngốc, là hắn điên rồi.

Vào điện, uống một chén trà hoa cúc, luồng khí nghẹn trong lồng ngực Dung Tiễn mới coi như thuận lại.

Hắn đặt chén trà xuống, nhìn quanh bài trí trong điện, lông mày không tự chủ được khẽ động, sao lại đơn giản đến vậy? Ngay cả một món đồ trang trí tử tế cũng không có.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!