Dung Tiễn khoác trên mình bộ đồ bảo hộ lao động vẫn còn dính vết dầu máy và bụi xi măng, đứng giữa quảng trường nhỏ trước Trung tâm Triển lãm. Anh cau mày trầm tư, minh chứng hùng hồn cho câu nói: Chỉ cần đẹp trai thì dù có khoác bao tải lên người trông vẫn cứ cực phẩm.
Chỉ mới đứng đó một lát, đã có không ít cô gái trẻ còn đang dạo quanh khu vực triển lãm tiến lại bắt chuyện.
"Anh gì ơi, anh cũng là coser tham gia triển lãm ạ? Anh hóa trang thành ai thế?" Hai cô gái hớn hở khoác tay nhau tiến lại gần hỏi anh.
Mắt Dung Tiễn vẫn dán chặt vào màn hình LED quảng cáo, trong đầu chỉ mải nghĩ xem làm sao để tìm thấy A Loan nhanh nhất, hoàn toàn không biết những cô gái kia đang nói chuyện với mình. Coser là gì? Cos là gì? Anh nghe không hiểu. Hơn nữa anh cũng chẳng mặn mà gì với cách xưng hô "anh gì ơi" (*tiểu ca ca) này.
Thấy anh không phản ứng, hai cô gái không cam lòng đứng chắn trước mặt hỏi lại lần nữa, lúc này anh mới nhận ra họ đang nói chuyện với mình. Anh nhíu đôi mày kiếm nhìn hai cô gái trước mặt, ánh mắt đang lúc trầm tư ấy mang theo vài phần lãnh đạm.
"Cái gì cơ?" Anh hỏi ngược lại.
Hai cô gái hơi thẹn thùng, cũng bị khí thế của anh trấn áp đôi chút. Vừa rồi nhìn từ xa, chỉ thấy bóng lưng đã biết chắc chắn là một đại soái ca, đi vòng ra phía trước quả nhiên không sai. Nhìn cách ăn mặc thì thực sự không hợp với Trung tâm Triển lãm cho lắm, nhưng vì anh quá đẹp trai, dáng người lại chuẩn, nên họ nghĩ biết đâu là coser nào đó đang ra ngoài dạo chơi.
Hai người phải lấy hết can đảm hồi lâu mới dám chạy tới bắt chuyện cũng chẳng mong cầu gì, chỉ vì anh quá soái nên không kìm được muốn lại gần hỏi han một chút. Nếu là coser mới vào nghề thì có thể theo dõi (follow) ngay, nghĩ thôi đã thấy phấn khích.
Bị anh hỏi lại, 2 cô gái tưởng anh chưa nghe rõ nên lặp lại lần nữa: "Anh là coser ạ? Anh hóa trang thành ai thế?"
Hai người vừa lặp lại câu hỏi vừa gào thét trong lòng: Thật sự quá đẹp trai! Khí chất ngời ngời! Dù mặc bộ đồ lao động rằn ri lấm lem vẫn toát lên vẻ cao quý! Giọng nói cũng hay quá đi, trầm ấm đầy nam tính! Nghe mà muốn tan chảy luôn!
Nhìn hai người họ, đôi mày Dung Tiễn càng nhíu chặt hơn. Anh không quen họ. Nhưng nhớ lại từ khi đến thế giới này, anh thường xuyên bị người lạ bắt chuyện, liền lắc đầu: "Không phải."
Hai cô gái càng hào hứng hơn: "Vậy anh làm nghề gì thế ạ? Thấy anh đứng đây lâu rồi, có phải... anh có tác phẩm yêu thích nào ở đây không?"
Dung Tiễn nhìn họ, rồi lại nhìn lên màn hình LED, đúng lúc chuyển đến trang quảng bá của cuốn 《Hẹn hò cùng Bạo quân》, anh giơ tay chỉ: "Cái này."
Hai cô gái nhìn theo, sự phấn khích như muốn trào ra khỏi mắt: "Anh cũng thích sách của tác giả Loan à! Tụi em cũng thế nè! Có phải... anh đến muộn nên không kịp xin chữ ký không?" Thấy vẻ mặt anh thất lạc, sắc mặt lại không tốt, lẽ nào là đến muộn nên lỡ mất?
Dung Tiễn lưỡng lự một lát rồi gật đầu, anh đúng là không kịp thật.
Một cô gái lấy trong ba lô ra cuốn truyện tranh bản có chữ ký, đưa cho anh: "Em xếp hàng mấy lần mới xin được, cuốn này tặng anh đấy."
Nhìn cuốn sách đưa tới trước mặt, thứ rất có khả năng là do chính tay A Loan làm ra, Dung Tiễn người vốn không dễ dàng nhận lòng tốt của bất kỳ ai chỉ khựng lại một giây rồi đón lấy: "Cảm ơn."
Nói xong anh bồi thêm: "Bao nhiêu tiền, tôi trả lại cô."
Cô gái vội xua tay: "Không... không cần đâu, hay là chúng mình kết bạn WeChat nhé?"
Dung Tiễn: "?" Anh ngơ ngác nhìn họ. Cô gái thì đầy mong đợi nhìn anh.
Một lúc sau, Dung Tiễn đáp: "Tôi không có WeChat."
Cô gái: "..." Quả nhiên bị từ chối rồi, nhưng cũng đừng dùng cái cớ lỗi thời là không có WeChat chứ, nghe hời hợt và tổn thương người ta lắm đó.
Dung Tiễn không hiểu rõ biểu cảm của họ có ý gì, anh sực nhớ ra một chuyện, chỉ vào cuốn sách trong tay: "Các cô có biết làm sao để liên lạc với tác giả này không?"
Hai cô gái nhìn nhau, thầm nghĩ: Anh chàng này không cam tâm nên định đuổi theo xin chữ ký sao? Hay là muốn xin chữ ký có ghi lời đề tặng riêng (to
-sign)? Dù bị từ chối kết bạn có chút tiếc nuối, nhưng khi mới bắt chuyện họ đã lường trước điều này nên cũng không quá buồn. Giờ thấy soái ca nhờ vả, trong thâm tâm họ vẫn sẵn lòng giúp đỡ. Chỉ là cảm thấy câu hỏi của anh hơi kỳ lạ. Cách liên lạc thì độc giả bình thường đều biết cả mà.
Nghi vấn ấy chỉ thoáng qua trong đầu rồi bị gạt đi, họ lấy điện thoại ra bảo anh: "Anh có thể nhắn tin riêng (inbox) vào Weibo cá nhân của tác giả Loan, đôi khi tác giả Loan sẽ xem tin nhắn, hoặc để lại bình luận dưới bài đăng trên Weibo, đôi khi cô ấy cũng trả lời độc giả đấy."
Dung Tiễn nhìn chiếc điện thoại trong tay họ, chân mày càng nhíu chặt. Triệu Phong đã sớm bảo anh đi mua một chiếc điện thoại, xem ra anh thật sự phải mua một cái rồi. Hóa ra dùng thứ này là có thể liên lạc được với A Loan.
"Xem này, đây chính là tài khoản Weibo của tác giả Loan," Cô gái đưa điện thoại tới trước mặt cho anh nhìn rõ: "Anh là độc giả mới à? Không biết tài khoản của cô ấy sao?"
Dung Tiễn không trả lời, chỉ chỉ vào điện thoại của cô: "Hiện tại tôi không có điện thoại, các cô có thể giúp tôi liên lạc với cô ấy không?"
Anh thật sự rất gấp. Lúc nãy bảo vệ nói cô ấy mới đi một tiếng trước, rất có thể A Loan vẫn còn ở thành phố này, nếu bây giờ liên lạc được, anh có thể gặp cô ngay lập tức!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!