Buổi triển lãm lưu động kéo dài tổng cộng 2 tuần, Ôn Yểu vốn chỉ định tham gia 2 ngày, vừa vặn là thứ Bảy và Chủ nhật để không ảnh hưởng đến việc đi làm vào thứ 2. Nhưng vì Lâm Vi hết lời nài nỉ, cộng thêm biên tập viên cũng khuyên nhủ, cô nhất thời mủi lòng nên đã đồng ý tham gia 4 ngày.
Hôm nay là ngày cuối cùng.
Dù mỗi lần cập nhật truyện đều có rất nhiều độc giả và cư dân mạng để lại lời nhắn, nhưng Ôn Yểu không có khái niệm rõ rệt về sự nổi tiếng của mình. Dẫu biên tập viên và Lâm Vi nói rằng nhân khí của bộ truyện này rất cao, cô vẫn không hình dung nổi cái chữ "cao" ấy rốt cuộc là đến mức nào.
Cho đến buổi triển lãm lần này, ký tên đến mức tay muốn chuột rút, ngay cả thời gian uống nước cũng không có, cô mới hiểu biên tập viên và Lâm Vi không hề lừa cô để dụ cô đến đây, mà nhân khí thực sự là... cực cao.
Bản thân cô cũng không hiểu nổi, cô chỉ vẽ lại những mẩu chuyện vụn vặt thường nhật, sao lại có nhiều người yêu thích đến thế? Lần gặp gỡ trực tiếp này đã cho cô câu trả lời. Độc giả nói với cô rằng, đó là vì truyện rất chân thực, ấm áp và đặc biệt là cực kì đáng yêu.
Đối với nhận định này, Ôn Yểu tán thành 2 điều đầu, còn điều cuối cùng cô thật sự không dám đồng tình.
Đáng yêu? Không ai biết năm đó cô đã phải sống trong thấp thỏm lo âu thế nào, mỗi ngày đều sợ đến phát khiếp, cô thật sự chưa từng cảm thấy "đáng yêu" chút nào. Nếu là giai đoạn sau thì đúng là có thấy Dung Tiễn đáng yêu, nhưng nội dung cô đang đăng tải hiện tại chỉ mới là những chuyện thường nhật trước khi cô trốn khỏi cung, cô thật sự không hiểu độc giả nhìn ra sự "đáng yêu" ở chỗ nào.
Sáu giờ chiều, hoàng hôn chỉ còn lại chút dư quang. Buổi ký tặng vốn nên kết thúc từ 4 giờ chiều, nhưng vì người quá đông nên đã kéo dài thêm 2 tiếng đồng hồ, hiện tại vẫn còn một hàng dài người đang đợi...
Hoạt động lần này diễn ra vô cùng thuận lợi, Lâm Vi rất hài lòng, đặc biệt đến đón bạn thân đi ăn tối để cảm ơn. Nhìn dòng người chưa kết thúc, cô khẽ nhíu mày, định bước lên giúp bạn mình kết thúc sớm, nhưng khi thấy nụ cười ôn hòa trên mặt Ôn Yểu, cô lại gạt ý nghĩ đó đi. Thôi kệ, cô cứ ngồi đợi vậy, đợi cô ấy ký xong hết rồi đi ăn, chỉ là nhìn hàng dài thế này, thời gian chờ đợi chắc chắn không hề ngắn. Cuối cùng, Lâm Vi thở dài một tiếng, tìm một chiếc ghế ngồi xuống đợi.
Phía bên công trường.
Triệu Phong, người vừa đổi ca buổi chiều để chạy đi xin chữ ký cho con gái, giờ đang phải trả nợ ân tình cho đồng nghiệp, trực thay một ca đêm. Dù một ca đêm đổi lấy nửa ca ngày có chút không hời, nhưng ông chẳng nề hà gì, trái lại còn rất vui vẻ. Cuối cùng cũng xin được chữ ký mà con gái thích nhất, đợi chiều Chủ nhật khi con bé không phải lên lớp, ông sẽ gọi video báo tin vui này.
Năm nay ông 37 tuổi, con gái đang học cấp 2, thành tích rất tốt. Để con được đào tạo bài bản, ông đã gửi con vào một trường tư thục trong thành phố, học phí không hề thấp. Điều này khiến ông không dám nghỉ ngơi ngày nào, chỉ mong kiếm thêm chút tiền cho con ăn học. Công việc trên công trường dù mệt nhọc nhưng ông thấy vui. Chút mệt mỏi này không là gì, chỉ cần cho con một môi trường học tập tốt, sau này thi đỗ đại học, tìm được công việc tốt thì mọi thứ đều xứng đáng.
Thấy ông vui vẻ như vậy, mấy người bạn làm cùng cười trêu chọc hỏi có phải chiều nay đi ra ngoài nhặt được tiền không. Ông nghĩ một hồi, liền lấy cuốn sách mua cho con gái ra cho mọi người xem.
"Xếp hàng tận 2 tiếng đồng hồ đấy," Triệu Phong vẻ mặt đắc ý: "Nếu không nhờ một cô nữ sinh đứng trước thấy tôi vội về đi làm mà nhường chỗ, chắc phải xếp hàng đến tối mịt."
Một người thốt lên: "Sách gì mà ghê thế? Cho tôi xem nào, nếu hay thì tôi cũng mua cho con gái một cuốn..."
"Tôi cũng xem với..."
Các công nhân đều hiếu kỳ tranh nhau xem cuốn sách có chữ ký mà Triệu Phong đã đánh đổi cả buổi chiều và một ca đêm mới có được. Triệu Phong vừa quát họ cẩn thận kẻo làm bẩn, vừa đứng bên cạnh với vẻ mặt đầy tự hào.
Nhân lúc mọi người đang ăn cơm, Dung Tiễn đi tìm anh Trần kết toán tiền công mấy ngày qua. Cất tiền xong, khi anh đi tới ăn cơm thì thấy cảnh tượng này: Một đám đàn ông lực lưỡng đang túm tụm lại, không ngừng xuýt xoa, chẳng biết đang xem cái gì. Anh chỉ liếc nhìn một cái rồi thu hồi tầm mắt, cầm bát cơm của mình đi lấy thức ăn.
Bữa tối hôm nay là thịt lợn hầm miến, cải thảo xào chua và màn thầu. Làm việc chân tay tiêu hao nhiều sức lực, Dung Tiễn không đổi sắc mặt, xếp 5 cái màn thầu lên bát, bưng đến một chiếc bàn vắng người ngồi xuống ăn. Công bằng mà nói, cơm công trường trông rất thô kệch. Nhưng anh vốn không kén ăn. Thuở nhỏ ở lãnh cung, loại thức ăn nào anh chưa từng nếm qua? Huống hồ cơm công trường chỉ là trông không đẹp mắt, vị vẫn khá ổn, so với những năm ở lãnh cung thì tốt hơn nhiều.
Anh ăn hết 2 cái màn thầu lớn với cải thảo xào chua, sau đó cầm cái thứ 3 lên, lúc này đĩa thịt lợn hầm miến bên dưới mới lộ ra. Chẳng biết hôm nay là ngày gì mà cho khá nhiều thịt, anh gắp một miếng thịt ba chỉ, vừa nhai vừa suy nghĩ.
Ở phía bàn bên kia, đám đàn ông vẫn đang rôm rả như một công trường đang thi công.
"Truyện tranh này xem chừng cũng hay phết nhỉ!"
"Vẽ về thời cổ đại à?"
"Tên sách là... là... 《Hẹn hò cùng Bạo quân》?"
Hai chữ "Bạo quân" lọt vào tai Dung Tiễn, bàn tay định lấy cái màn thầu thứ 4 bỗng khựng lại. Đôi mắt bình thản của anh tối sầm lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
Bạo quân... Ngày trước A Loan cũng thường xuyên mắng anh là bạo quân trong lòng. Đã lâu lắm rồi anh không nghe thấy 2 chữ này. Đặc biệt là từ khi đến thế giới này, chỉ riêng việc thích nghi với lối sống ở đây đã tiêu tốn của anh không ít tâm sức, anh còn phải đi tìm A Loan. Nhưng tìm bằng cách nào? Anh không tiền, không người, chỉ có thể dùng đôi chân mình đi khắp nơi hỏi thăm, việc này còn khó hơn mò kim đáy bể vì anh căn bản không biết liệu A Loan có đến đây giống như mình hay không.
Vừa nghĩ đến việc A Loan có thể không ở đây, Dung Tiễn cảm thấy miếng thịt trong miệng cũng chẳng còn ngon lành gì nữa. Anh buông đũa, ngồi lặng đi một lát, cuối cùng lại cầm đũa lên. Cơm vẫn phải ăn. Không ăn thì ngày mai không có sức làm việc, không làm việc được thì không có tiền công, không có tiền thì anh không cách nào tìm được A Loan. Anh cứ thế ăn thêm một cái màn thầu trong vô vị.
Nhìn cái màn thầu cuối cùng trong bát, anh mím môi, cảm thấy mình cần phải đổi cách kiếm tiền khác. Cứ thế này thì quá chậm, biết đến bao giờ mới tìm được A Loan? Nhưng anh có thể làm gì đây? Trước đây Triệu Phong từng nói với anh rằng anh còn trẻ, nên đi học.
Đi học? Anh siết chặt đôi đũa. A Loan là người coi trọng giáo dục nhất, anh quả thực nên đi kiếm một cái công danh ở đây không gọi là công danh mà là bằng cấp, như vậy anh mới kiếm được nhiều tiền hơn, thuê người cùng anh tìm A Loan! Chỉ là hiện tại chưa được. Triệu Phong nói học phí rất đắt, tiền trong tay anh không có nhiều, phải kiếm thêm chút nữa mới được.
Nghĩ đoạn, anh cầm cái màn thầu cuối cùng lên đưa lên miệng cắn một miếng lớn. Rau dưa dù bình thường, nhưng màn thầu ở công trường mỗi ngày đều khá ngon, rất có độ dai!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!