Chương 165: (Vô Đề)

Ánh hoàng hôn rực rỡ xuyên qua lớp kính sát đất của tòa văn phòng, đổ dồn vào khu làm việc, phủ lên những người vừa trút bỏ vẻ bận rộn để thong thả tiến về phía thang máy hoặc đang thu dọn đồ đạc chuẩn bị tan làm. Khung cảnh tràn đầy sức sống và náo nhiệt.

Tất nhiên, vẫn có vài người cá biệt tiếp tục vùi đầu xử lý nốt phần công việc còn dang dở.

Cốc cốc.

Góc bàn bị ai đó gõ nhẹ hai tiếng. Ôn Yểu ngẩng đầu.

"Đi thôi," cô đồng nghiệp Hứa Nghệ Như mỉm cười với nàng: "Cùng đi ăn đồ Nhật nhé."

Nhìn mấy người đồng nghiệp bên cạnh cô ấy, Ôn Yểu mỉm cười áy náy: "Xin lỗi nhé, tôi không đi được rồi, vẫn còn chút dữ liệu cần xử lý."

Hứa Nghệ Như bất lực: "Mai là thứ 7 mà, để mai làm cũng được, đi thôi, khó lắm mới tụ tập được một bữa."

Ôn Yểu vẻ mặt đầy lỗi hẹn: "Thật sự không được, chuyến bay của tôi khởi hành lúc tám giờ rưỡi tối nay, xử lý xong là phải ra thẳng sân bay rồi."

Vừa nói, cô vừa ra hiệu về phía chiếc vali đặt dưới gầm bàn. Thấy cô nói vậy, các đồng nghiệp đành tiếc nuối ra về, không quên hẹn lần sau nhất định sẽ tụ họp. Ôn Yểu mỉm cười gật đầu.

Sau khi mọi người đi hết, Ôn Yểu tiếp tục lao vào công việc, mãi đến 6h20 mới hoàn thành xong xuôi. Cô gửi tài liệu cho Phó tổng rồi mới tắt máy tính, xách vali tiến về phía thang máy. Vừa xuống đến tầng một, chiếc xe cô gọi đã chờ sẵn dưới lầu. Đường xá hơi tắc nghẽn, may sao cô vẫn kịp chuyến bay.

Ngồi trên máy bay, tranh thủ lúc chưa cất cánh, cô nhanh chóng dùng tài khoản tác giả đã được chứng thực để đăng một đoạn truyện tranh ngắn mà cô vừa vẽ tạm trên xe. Đăng xong cô không mở lên xem lại mà tắt máy, đeo tai nghe và bịt mắt để nghỉ ngơi.

Vì buổi triển lãm truyện tranh (Comic Con) khai mạc vào ngày mai, cô đã phải làm việc cường độ cao suốt 2 tuần qua. Do đây là triển lãm lưu động, cô đã hứa với một người phụ trách của bên tổ chức vốn có quan hệ khá tốt rằng sẽ tham gia nhiều ngày hơn, nên đã đẩy sớm tiến độ công việc, còn tranh thủ thời gian vẽ thêm tình tiết nhỏ để tri ân độc giả. Khoảng thời gian này cô thật sự mệt rã rời.

Vừa nhắm mắt được một lát, cô đã thiếp đi, ngay cả tiếng động cơ máy bay lúc cất cánh cũng không làm cô tỉnh giấc.

Đến thành phố S, khi tiếng loa phát thanh vang lên, Ôn Yểu mới tỉnh lại từ giấc ngủ nông. Cô tháo bịt mắt, nghiêng đầu nhìn qua cửa sổ thấy cảnh đêm rực rỡ ánh đèn của thành phố S phía dưới, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác xa lạ mãnh liệt. Dẫu đã trở về thế giới hiện thực hơn 1 năm, đôi khi cô vẫn cảm thấy mọi thứ thật bất định, hư ảo.

Nàng khẽ chớp mắt, nén nỗi chua xót đang trào dâng trong lòng xuống, cuối cùng nhẹ nhàng thở dài một tiếng. Ra khỏi sân bay, đập vào mắt nàng là một bó hoa baby khổng lồ.

"Hoan nghênh, hoan nghênh!" Lâm Vi

- người bạn thân kiêm quản lý tổ chức triển lãm

- hớn hở chạy tới.

Bó hoa nhỏ màu hồng rực rỡ đã chữa lành phần nào tâm trạng sa sút của cô. Ôn Yểu mỉm cười đón lấy bó hoa lớn đến mức phải ôm bằng cả hai tay: "Cảm ơn cậu nhé."

Lâm Vi thuận tay xách lấy vali của cô quay đầu cười: "Nói cảm ơn là khách sáo rồi, đúng ra phải là tớ nói lời cảm ơn cậu mới phải."

Cô bạn học cũ này của cô vốn công việc bận rộn khôn cùng, lần này nếu không phải nể tình bạn cũ thì căn bản chẳng thể mời nổi, vì Ôn Yểu vốn không hề có ý định tham gia triển lãm hay lộ diện trước công chúng. Tất nhiên, việc không lộ diện chẳng phải vì có điều gì kiêng kị, mà chỉ đơn giản là công việc quá bận, vả lại sau khi xuyên không trở về, tâm thái của cô đã thay đổi, trở nên điềm nhiên, thanh thản hơn, nhiều chuyện không còn quá coi trọng nữa.

Vì đã ngủ một giấc trên máy bay, nên sau khi ăn khuya cùng bạn và trở về khách sạn, cô không mấy buồn ngủ.

Tắm rửa xong, cô ngồi trước bàn viết, nhìn bộ quà tặng phụ kiện mà bạn cô vừa đưa, lấy ra một con búp bê chibi nhỏ. Nhìn đôi lông mày và ánh mắt quen thuộc của búp bê, nét mặt cô dịu lại, nhưng chỉ thoáng chốc, đáy mắt lại trở nên u ám.

Con búp bê chính là nhân vật chính trong truyện tranh của cô: A Trừng. Cũng chính là Dung Tiễn.

Một năm trước khi trở về, cô đã buồn bã một thời gian dài. Sau đó mới dần bước ra khỏi nỗi bi thương, quay lại với công việc, tiếp tục nỗ lực sống. Ban ngày ở công ty, có đồng nghiệp, có bạn bè, lại có núi công việc cần làm, thời gian bị lấp đầy khiến cô không có lúc nào để buồn. Nhưng khi đêm xuống, đặc biệt là những đêm cuối tuần, nỗi u sầu lại nhấn chìm lấy nàng.

Trước đây cô chưa từng nhận ra, mãi đến khi không còn gặp lại được nữa, cô mới chợt thấy Dung Tiễn vốn đã khắc sâu vào xương tủy mình từ lâu.

Thật sự không kìm nén nổi nỗi nhớ nhung và đau đớn, cô cầm bút lên, hồi tưởng lại những ngày tháng cũ, từng nét từng nét vẽ lại những mẩu chuyện giữa cô và Dung Tiễn xem như một kỷ niệm, một minh chứng cho việc họ đã từng bên nhau.

Ban đầu cô không định đóng thành tập, cũng chưa từng nghĩ đến chuyện xuất bản. Cô chỉ lập một tài khoản mới, trên đó chỉ đăng những mẩu chuyện về 2 người. Thế giới này không ai biết đến Dung Tiễn, cũng không ai chứng kiến tình yêu của họ, cô muốn dùng cách này để lưu lại những gì đã qua.

Vì nhớ nhung quá sâu đậm, thời gian đầu mỗi ngày nàng đều vẽ rất nhiều, vẽ xong là đăng lên. Nhờ kỹ thuật vẽ tuyệt đỉnh vốn được Tần Oản và Dung Tiễn cầm tay chỉ dạy, cộng thêm "cốt truyện" ấm áp, thú vị, cái tài khoản vốn không có người theo dõi ấy dần dần bắt đầu có lượng người hâm mộ.

Ôn Yểu vẽ những thứ này vốn là để cho mình xem, nên ban đầu không ai xem, không ai bình luận cô cũng chẳng thấy sao cả. Sau này có người theo dõi, mỗi lần cô đăng truyện lại có fan để lại lời nhắn. Tuy nhiên, cô chưa bao giờ phản hồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!