Sau tiết Thanh minh, trời đất dần trở nên ấm áp.
Cỏ cây đâm chồi, trăm hoa đua nở, đặc biệt là hoa đào bung nở rộ nhất.
Đại Lương vốn chuộng hoa đào, mỗi độ xuân về, kinh đô đều chìm trong màn sương khói sắc hồng.
Hoàng cung cũng không ngoại lệ, chẳng cần bước chân ra khỏi phòng cũng có thể ngửi thấy mùi hương hoa thấm đượm lòng người, gió xuân ấm áp thổi qua, dường như làm mềm cả xương cốt con người.
Hôm nay vẫn là một ngày nắng đẹp hiếm có, trời xanh như ngọc rửa, xuân quang tươi sáng, nhìn vào đã thấy lòng sinh ấm áp, nhưng Ôn Yểu lại thấy toàn thân lạnh lẽo.
Nhìn khuôn mặt tuyệt sắc trong gương, đôi mày thanh tú của nàng khẽ cau lại.
Ôn Yểu không thể ngờ rằng mình lại xuyên vào một cuốn cung đấu mà nàng từng đọc.
Lại còn xuyên vào hậu cung, trở thành 1 trong 3000 giai lệ.
Thôi thì cũng đành, nếu xuyên thành Hoàng hậu hay sủng phi, ít nhất cũng được tôn quý thể diện, ngày tháng dễ chịu. Đằng này, nàng lại xuyên thành một tiểu tài nhân của phiên bang được tiến cung cầu hòa. Điều đó cũng đã đành, nhưng trớ trêu thay, vị Đế vương nơi cung cấm này lại là một bạo quân tàn bạo thất thường, hỉ nộ vô định. Đăng cơ 3 năm, số triều thần, hậu phi chết dưới tay hắn không biết bao nhiêu mà kể, và nàng chính là người tiếp theo trong số vô vàn ấy.
Nguyên thân vốn là một tuyệt sắc mỹ nhân lừng danh bộ tộc, vừa được hiến vào cung 3 ngày, đã vô tình chọc giận bạo quân, bị ban chết ngay tại triều, là một nhân vật pháo hôi chưa sống nổi 3 tập.
Và hôm nay, chính là ngày thứ ba nàng vào cung.
Cũng chính là ngày nàng phải chết.
Nghĩ đến đây, Ôn Yểu suýt chút nữa tắc thở, ngất lịm đi.
"C... Chủ tử!"
Thấy Ôn Yểu đột nhiên mặt mày tái mét, ôm ngực vẻ đau đớn, Trúc Tinh hoảng hốt kêu lên thành tiếng.
Cung nhân bên ngoài nghe thấy động tĩnh, vội thăm hỏi.
Chưa đợi Trúc Tinh gọi người, Ôn Yểu đã nhanh tay bịt miệng nàng lại, đồng thời nói vọng ra ngoài: "Không sao, ta nằm thêm lát nữa, lát sau sẽ chải rửa."
Giọng nói mềm mại ngọt ngào, mang theo vẻ lười biếng lúc sớm mai, là một giọng nói dịu dàng ấm áp.
Cung nhân bên ngoài đáp lời, chỉ đứng ngoài chờ không dám vào.
Nháy mắt ra hiệu cho Trúc Tinh im lặng, thấy nàng ấy gật đầu, Ôn Yểu mới buông tay.
Trúc Tinh cũng là người biết ý, thấy vậy không dám kêu la nữa, chỉ hạ giọng: "Chủ tử?"
Ôn Yểu cau mày, lắc đầu với nàng ấy: "Ta không sao."
Trúc Tinh cũng nhíu mày, mặt không còn chút máu, ánh mắt đầy lo lắng, như vậy mà gọi là không sao sao?
"Chủ tử có phải vì đi đường mệt nhọc, thân thể không khỏe?" Nàng ấy nghĩ một lát, nhẹ giọng nói: "Nô tỳ đi thỉnh thái y đến xem cho chủ tử được không?"
Ôn Yểu lắc đầu, nhưng thấy Trúc Tinh mặt đầy lo lắng, đáy mắt bất an, nàng kéo khóe miệng cười: "Không hề gì, đêm qua ngủ không ngon, hơi buồn ngủ, lát nữa về nghỉ trưa một chút là được."
Nghe Ôn Yểu nói vậy, Trúc Tinh mới hơi yên tâm, nhưng vẻ lo lắng trên mặt vẫn còn đó, Trúc Tinh lầm bầm nhỏ nhẹ một câu: "Biết rõ chủ tử vừa mới vào cung, chưa kịp nghỉ ngơi, Tuệ Phi nương nương lại cố ý hôm nay mở tiệc thưởng xuân ở Sướng Xuân Viên, cũng..."
Ôn Yểu ngẩng đầu, nghiêm mặt nói: "Đây là Hoàng cung Đại Lương, trước khi vào cung đã dặn dò các ngươi thế nào? Phải cẩn trọng lời nói và hành vi!"
Trúc Tinh biết mình lỡ lời, vội xin lỗi, cúi đầu không dám nói bừa nữa.
Vì xúc động, Ôn Yểu thấy tim đập nhanh một hồi – là tức giận.
Ai mà ngày đầu tiên xuyên không đã phải đối mặt với ngày chết của mình, trên cổ lơ lửng một thanh đao không biết lúc nào sẽ rơi xuống cướp đi cái mạng nhỏ, thì tâm trạng cũng không thể nào tốt được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!