Chương 77: (Vô Đề)

Sau này, bố cô cùng mẹ kế sinh một em trai, cả nhà vui vẻ hòa thuận, chỉ có cô là người ngoài cuộc.

Cô không có khái niệm gì về gia đình, buồn cười thay, ký ức ấm áp duy nhất lại là do nhà họ Bùi mang lại.

Ước mơ hồi nhỏ của cô là mau chóng lớn lên, cô muốn kiếm tiền nuôi sống bản thân, đó cũng là một trong những lý do cô sớm bước chân vào giới giải trí.

Cô từ nhỏ đều học trường nội trú, cố gắng giảm bớt sự lúng túng khi trở về nhà.

Nhà họ Tần di cư ra nước ngoài vào năm cô ký hợp đồng với công ty quản lý, Tần Kiểu không đi theo, những năm này Tần Vĩnh Vọng để lại cho cô một chiếc xe và một căn nhà.

Nhưng căn nhà đó Tần Kiểu không ở lại nữa, mỗi lần đến đều nhớ lại những chuyện không vui.

Bùi Ngọc Thư nhận ra tâm trạng nàng không ổn, lại nghĩ nàng rất ít khi nhắc đến người nhà, càng thêm chắc chắn phán đoán trong lòng, liền ôm nàng vào lòng: "Ừ, em không muốn đi thì chúng ta không đi.

Không sao đâu, sau này người nhà anh chính là người nhà em, những năm qua...

em đã chịu khổ rồi.

"Anh hôn nhẹ lên mái tóc Tần Kiểu, hối hận vì mình quá muộn mới trùng phùng với nàng.

"Anh đã nói câu này hai lần rồi.

" Năm xưa nàng đi lạc, Bùi Ngọc Thư cũng dùng những lời như vậy an ủi nàng, còn nói sẽ chia sẻ bố mẹ cho nàng.

Tần Kiểu gạt đi nỗi buồn trong lòng, thực ra cô cũng không cảm thấy mình khổ sở gì, trên đời này còn nhiều người khổ hơn cô.

Hơn nữa Tần Vĩnh Vọng tuy không giống những người cha khác, nhưng về tiền bạc cũng không hề hà khắc với cô, ít nhất đã nuôi cô đến 18 tuổi.

Và cô cũng không thể tưởng tượng ra dáng vẻ Tần Vĩnh Vọng dịu dàng quan tâm đến mình, sẽ nổi hết cả da gà.

"Em đi thu dọn ở thư phòng, anh giúp em dọn quần áo ở phòng thay đồ nhé!" Tần Kiểu nhẹ nhàng đẩy anh ra.

Bùi Ngọc Thư nhìn bóng lưng nàng, nụ cười trên mặt dần tắt lịm, nàng càng tỏ ra không quan tâm như vậy, càng khiến người ta muốn bù đắp tất cả cho nàng.

Nhưng có những vết thương, có lẽ cần rất rất nhiều thời gian mới có thể chữa lành.

Cũng may anh vẫn còn cơ hội, có thể dùng quãng đời còn lại để yêu thương, chiều chuộng nàng, cùng nàng đi hết quãng đời còn lại, tuyệt đối không để nàng phải chịu thêm bất kỳ tổn thương nào nữa.

Thư phòng, Tần Kiểu mở ngăn kéo tìm giấy tờ, vừa hay nhìn thấy hai chiếc vòng cổ hình trái tim màu xanh lá cây, khóe môi không khỏi cong lên cười.

Cô xoay người, chạy đến chỗ Bùi Ngọc Thư đang giúp cô đóng hành lý, "Ngồi xuống, nhắm mắt lại.

"Bùi Ngọc Thư thấy cô mặt mày rạng rỡ, không khỏi nói: "Có chuyện gì bí mật vậy?"Nhưng vẫn ngoan ngoãn nhắm mắt ngồi xuống.

Tần Kiểu đeo chiếc vòng cổ hình trái tim trên tay cho Bùi Ngọc Thư, "Xong rồi.

"Bùi Ngọc Thư mở mắt ra, vừa hay nhìn thấy trong gương thử đồ trên cổ mình có thêm một chiếc vòng cổ hình trái tim, chính là viên đá vụn lần trước anh cùng Tần Kiểu đi chế tác thành mặt dây chuyền.

"Em đúng là quá chấp mê bất ngộ với viên đá nhỏ này.

" Bùi Ngọc Thư cưng chiều cười nói.

Thực ra bây giờ họ không thiếu tiền, mà viên đá màu xanh lục này chất liệu cũng không tốt, chỉ là một viên đá cuội màu xanh lục, không ngờ Tần Kiểu lại trân trọng nó bao nhiêu năm như vậy.

Trong lòng Bùi Ngọc Thư ấm áp, sớm biết vậy năm xưa đã tặng cô bé một món quà tốt hơn, ít nhất cũng nên tặng một miếng ngọc bích hoặc ngọc thạch.

Nhưng hiện tại ý nghĩa của viên đá nhỏ này đã vượt xa mọi châu báu trên đời, Bùi Ngọc Thư cũng vui vẻ chấp nhận.

Anh nhặt chiếc còn lại lên, đeo cho Tần Kiểu, "Cái này cũng coi như tín vật định tình của chúng ta rồi nhỉ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!