Chương 5: (Vô Đề)

Tô Nam phụt cười thành tiếng: "Để tớ xem tên cẩu hoàng đế đó ra sao nào."

Nói rồi, anh ta cầm lấy kịch bản trong tay Tần Kiểu, nóng lòng lật xem vài trang: "Hóa ra là phim cung đình, lại còn là một vị đế vương cao lãnh chung tình nữa, cậu diễn vai nào?"

"Đạo diễn Vương bảo tớ diễn đúng bản chất."

Tô Nam thấy nàng nói lấp lửng, bèn đoán theo: "Cậu diễn Thục phi à?"

Tần Kiểu rất muốn tặng anh ta một cái lườm cháy mắt: "Cậu thấy tớ giống một đóa bạch liên hoa giả vờ yếu đuối lắm sao?"

Tô Nam lại bị nàng chọc cười: "Vậy cái 'bản chất' mà cậu phải diễn là ai?"

Tần Kiểu: "Hoàng hậu độc ác."

Tô Nam như vừa nghe thấy một câu chuyện cười, cười không dứt ra được: "Hóa ra bản tính của cậu là hoàng hậu độc ác à?"

"Ừm."

Cười xong, thấy Tần Kiểu không có vẻ gì là đang đùa, Tô Nam mới hỏi: "Thật hay giả đấy?"

Tần Kiểu thản nhiên đáp: "Thật hơn cả vàng mười."

Tô Nam không hiểu nổi: "Một mỹ nữ xinh xắn mềm mại như cậu lại đi diễn hoàng hậu độc ác làm gì? Hơn nữa tớ thấy thiết lập nhân vật này là hoàng hậu già nua xấu xí, hẹp hòi, lại còn hay ghen tuông, vai này khác biệt với cậu quá lớn."

Tần Kiểu chỉ cười một cách đầy ẩn ý: "Tớ sẽ diễn ra cái vẻ ngang ngược độc ác 'đúng bản chất' cho bọn họ xem."

Lời này nghe qua có thâm ý riêng, Tô Nam không nhịn được mà nhớ lại bầu không khí nồng nặc mùi thuốc súng giữa Tần Kiểu và đạo diễn Vương ở hành lang lúc nãy, đại khái cũng hiểu tại sao đạo diễn Vương lại làm khó nàng như vậy.

"Cậu chưa từng tiếp xúc với loại vai này đúng không? Có ổn không đấy? Mai là livestream rồi, không có hậu kỳ cứu vãn đâu."

"Muốn trở thành một diễn viên giỏi thì phải dũng cảm bước ra khỏi vùng an toàn, thử sức với những thử thách mới." Tần Kiểu hờ hững đáp lại.

Có lẽ vì phản ứng của nàng quá đỗi thong dong, Tô Nam càng lúc càng tò mò, không tài nào kết nối được người trước mắt với một Tần Kiểu khiêm tốn cẩn trọng trong ký ức.

Nàng tuổi đời còn trẻ, vào nghề chưa lâu, sao trông cứ như một "con cáo già" đã lăn lộn nhiều năm trong nghề vậy?

"Này, Kiểu Kiểu, sao qua một đêm mà cậu cứ như biến thành người khác thế? Không lẽ bị linh hồn khác nhập vào rồi à?" Tô Nam đưa tay kéo kéo ống áo Tần Kiểu, giả bộ tò mò quan sát.

Tiêu Trạch chứng kiến cảnh này, ánh mắt tối sầm lại. Hắn cũng rất tò mò không biết Tần Kiểu bị làm sao, và càng mong chờ Tần Kiểu sẽ tặng cho tên đàn ông lả lơi ph*ng đ*ng kia một cái tát.

Nhưng thật đáng tiếc, Tần Kiểu chỉ dùng tay kia tự nhiên gạt cái "móng vuốt" của Tô Nam ra: "Đừng có lôi lôi kéo kéo, trả kịch bản đây."

"Tớ đã xem xong đâu."

"Nhóm cậu không có kịch bản à?"

"Đây gọi là biết người biết ta trăm trận trăm thắng!" Tô Nam lại làm bộ làm tịch lật xem, "Vị hoàng thượng này oai phong thật, đi đến đâu cũng tự mang khí chất vương giả, lại còn cả đời chỉ sủng ái một người. Loại hoàng đế si tình thế này có thật trong lịch sử không nhỉ?"

"Có đấy."

Lần này Tần Kiểu lại trả lời rất dứt khoát.

"Hửm?"

Lần này không chỉ Tô Nam tò mò, mà Tiêu Trạch cũng tràn đầy mong đợi vào chủ đề này.

Hắn cũng rất muốn biết người đàn bà Tần Kiểu này rốt cuộc nhìn nhận tên "cẩu hoàng đế" là hắn như thế nào.

Tiêu Trạch tự nhận mình là người cần mẫn trị quốc, không bao giờ đắm chìm trong nữ sắc, trong lòng luôn hướng tới tình cảm thủy chung "một đời một kiếp một đôi người". Thế nên dẫu bên cạnh có một hoàng hậu nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành, lại chung tình không hối hận như Tần Kiểu, hắn cũng chưa từng nhìn thẳng một lần.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!