Chương 1532: (Vô Đề)

Đánh giá: 7 / 3 lượt

Mười triệu này làm cả nhà đều bị chấn động.

May mà ông nội Tống Hữu Đức với bà nội Vương Lệ Phân mải mê kiếm tiền, xách giỏ nhỏ lên núi hái trà lác đác, nhất quyết không chịu về ăn anh đào.

Nếu không, vừa nghe Tống Đàm nói muốn quyên góp nhiều tiền như vậy, huyết áp e là đã vọt thẳng lên trời rồi.

Xưa nay, hai ông bà sống qua ngày, tích cóp tiền còn phải tính từng hào nửa xu, sao chịu nổi chuyện đem từng ấy tiền cho người khác?

Dù Tống Đàm có nói thẳng là giúp làng sửa đường, cũng còn dễ nghe hơn là đem tiền thật bạc thật đi quyên thế này.

Nhưng dù vậy, ông chú Bảy với bà thím Bảy ngồi bên cạnh vẫn thấy trong lòng không mấy dễ chịu: nghĩ lại năm xưa, họ trông cậy vào căn nhà đó để lo cho tuổi già của mình. Sau này thật lòng coi Kiều Kiều như người nhà, dốc hết tâm sức cho thằng bé…

Ai ngờ đâu, mới có một năm thôi! Người ta bây giờ quyên góp đã phải tính bằng đơn vị triệu rồi. May mà hồi đó tiền nhà cửa các thứ họ đưa ra đều là thật lòng, nếu không, bây giờ chắc thấy xấu hổ với chính mình lắm.

Nhưng nói cho cùng, con cháu có tiền đồ thì họ vẫn vui. Ông chú Bảy cũng chẳng coi mình là người ngoài:

"Hồi xưa, ai phát đạt rồi mà sửa cho làng một con đường, là cả làng phải dựng bia ghi công đó. Bây giờ đường đã có nhà nước sửa rồi, nếu Đàm Đàm thấy làm chút việc thiết thực cho bà con là được, thì cứ làm đi."

Tống Tam Thành cũng nhăn nhó:

"Làm thì nên làm, chỉ là số tiền này… hơi nhiều quá."

Ông còn đang do dự, ai ngờ Ngô Lan đã nhanh ch. óng chốt luôn:

"Quyên! Quyên có lợi!"

"Lợi gì?" Mọi người đồng loạt tò mò nhìn bà, ngay cả bí thư Tiểu Chúc cũng thấy lạ: Hả? Sản phẩm nhà này treo dưới danh nghĩa nông trại vốn đã được miễn thuế rồi, còn có lợi ích gì nữa?

Ai ngờ Ngô Lan lại bình thản hẳn ra, lúc này còn tiện tay nhón một quả anh đào ăn:

"Tôi cũng chẳng biết lợi gì. Nhưng tôi trồng trọt cả đời rồi, có bao giờ kiếm được mười triệu đâu. Con gái tôi một năm đã kiếm được mấy mươi triệu, vậy chẳng phải chứng minh là đầu óc người trẻ linh hoạt hơn sao?"

"Ai linh hoạt thì nghe người đó."

"Huống chi…" Ngô Lan nghĩ tới nghĩ lui, c. uối cùng lại đắc ý hẳn lên:

"Nhà mình từ trước tới giờ chẳng phải đều là Đàm Đàm quyết sao? Còn bàn làm gì nữa? Làm quá lên làm gì."

Lùi một vạn bước mà nói, Tống Đàm mỗi tháng đưa tiền cho bà, càng ngày càng nhiều, bây giờ tiền tiết kiệm của bà cũng sắp tới mười triệu rồi. Có số tiền đó, nhà họ sao lại không thể sống thoải mái cả đời chứ?

Còn có Tiểu Lục nữa, điều kiện tốt thế, lại có tiền!

"Quyên!" Bà nói dứt khoát, vì trong lòng có tự tin, lúc này chẳng hề sợ hãi chút nào.

"Hay!" Bí thư Tiểu Chúc là người đầu tiên vỗ tay rào rào:

"Thím ơi! Thảo nào mười dặm tám thôn chỉ có một Tống Đàm, một Kiều Kiều! Nhà này đúng là phải dựa vào thím chống đỡ, xem kìa, con cái dạy dỗ tốt, cha mẹ lại cởi mở ủng hộ, gia phong đúng là quá chuẩn mực rồi!"

Ngô Lan lập tức lại ngượng ngùng:

"Cũng… cũng tàm tạm thôi mà."

Tống Tam Thành đứng bên cạnh cạn lời: … Sao thế? Ông làm cha thì không dạy con à? Sao công lao của ông bị gạt sạch vậy?

Thím Liên Hoa ngồi bên cạnh cười híp mắt nhìn, trong tay cũng nhón một quả anh đào. Dù sao bà miệng kín, mấy chuyện không nên nói của nhà họ Tống, bà tuyệt đối sẽ không hé nửa lời.

Nhưng có nhiệt tình thôi thì chưa đủ, quy hoạch vẫn phải làm cho tốt.

Lúc này, bí thư Tiểu Chúc liền hỏi:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!