Cả nhà sóc lập tức căng c.h.ặ. t m.ô.n.g.
Nỗi đau từng bị treo lên đ.á.n. h năm đó vẫn còn như mới hôm qua. Dù khi ấy chỉ có một con sóc bị thương, nhưng mất mặt thì là cả gia tộc. Đến mức bây giờ, đứng trước Đại Cam chúng còn không ngẩng đầu lên nổi.
Người ta thì tìm được bát cơm sắt, ăn uống không lo; còn chúng thì ngày ngày bám tường, vất vả tìm cơ hội… t.h.ả. m quá rồi!
Sóc lông xám thì xấu hơn một chút, đuôi thưa hơn một chút, nhưng dựa vào cái gì chứ?!
Tóm lại, cả bọn vừa ghen vừa hận liếc nhìn hai chậu hoa hồng một cái, c. uối cùng cũng không dám vượt quá lằn ranh.
Còn Tống Đàm thì ngâm hai chậu vermic. ulite (*) để giâm cành, cắm vào đó những đoạn cành hồng xanh chứa đầy linh khí. Xong xuôi, cô nhìn thấy tin nhắn thúc giục của Kiều Kiều, liền nhanh tay trả lời:
"Xong rồi! Tới ngay đây."
(*) vermic. ulite là một khoáng chất silicat tự nhiên có màu nâu vàng, nhẹ, xốp, khi được nung nóng ở nhiệt độ cao sẽ nở ra thành dạng sợi giống con giun, có khả năng giữ nước và dinh dưỡng cực tốt, được dùng rộng rãi trong làm vườn (ươm hạt, giữ ẩm) và công nghiệp (cách nhiệt, xây dựng).
Kiều Kiều sốt ruột vì lão Dương hình như không vui.
Trong nhà, khách tới thường ngày không phải họ hàng thì cũng là người làm, còn cha của bạn học đến thăm đàng hoàng như thế này, chỉ có lão Dương. Lại thêm việc đối phương hiền lành dễ mến, trong lòng Kiều Kiều rất thích.
Giờ thấy người ta không vui, hai đứa cộng lại còn chưa đủ tư duy của người trưởng thành là Kiều Kiều và Trần Trì tụm vào một chỗ, đồng loạt thở dài.
Còn Dương Chính Tâm thì sao…
Lại có một con dê nhảy tưng tưng lên sườn núi gặm lá cúc dại, Dương Chính Tâm quyết tâm bắt gọn trong một đòn, lúc này đang phối hợp cùng hai con ch. ó chăn cừu, hoàn toàn không để tâm tới ông cha của mình.
Khi Tống Đàm cưỡi xe chạy tới, Kiều Kiều và Trần Trì đang nhìn chằm chằm chậu cá to trước mặt, sắc mặt đều có chút uể oải.
"Sao vậy?"
Tống Đàm nhìn xuống chậu cá, đó là một con cá trắm cỏ rất lớn, ước chừng mười cân, lúc này đang vẫy đuôi lắc đầu trong chậu inox to, thoải mái vô cùng. So với vẻ mặt của hai đứa nhỏ ngồi xổm bên cạnh, sự tương phản lại càng rõ rệt.
Trần Trì lên tiếng trước:
"Chị chủ ơi, trước đây anh và thầy Tần từng nói với em là không được tùy tiện nhận tiền của người khác, lì xì càng không được nhận… Cha của Dương Chính Tâm chuyển khoản thẳng, lúc em nhìn thấy thì điện thoại tự nhận rồi…"
Lão Dương không thích làm việc lòng vòng, nên phát lì xì cho bọn trẻ cũng rất gọn: chuyển thẳng qua Alipay, để khỏi bị từ chối.
Trần Trì thì chưa biết cách chuyển trả lại, huống hồ 6666 tệ, Trần Khê cũng chưa mở cho cậu ta quyền hạn lớn như vậy.
Thế là cậu ta bối rối:
"Em nói là phải trả lại, không thể nhận… có phải vì chuyện này mà chú ấy giận không ạ?"
Theo tính cách của lão Dương thì không nên như vậy. Ông đâu phải không biết hoàn cảnh của hai đứa nhỏ.
Tống Đàm nhìn quanh một vòng:
"Chú Dương đâu rồi?"
Thao Dang
Kiều Kiều trả lời:
"Chú ấy qua bãi lau sậy rồi, bảo tụi em đừng đi theo — nhưng chị ơi, em thấy chú Dương đang giận em. Ban nãy tụi em đang nói chuyện đi câu cá, con cá trắm lớn này chen ngang, em còn chưa kịp nói xong, chú ấy đã giận rồi."
"Có phải em làm sai chỗ nào không? Em không muốn cha của Dương Chính Tâm không vui…"
Có gì mà không vui chứ?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!