Chương 1509: (Vô Đề)

Đánh giá: 7 / 3 lượt

Trần Nguyên đúng là xứng đáng với mức lương của mình. Xe tải lớn chạy thẳng vào xưởng, anh ta không nói nhiều, lập tức sắp xếp người đối tiếp, tiếp nhận hàng hóa ngay.

Thật ra lời lão Dương nói không sai. Nông cơ vì đối tượng sử dụng khác nhau, nên càng đơn giản, càng tiện lợi thì càng tốt. Những thiết kế phức tạp từ lâu đã bị thị trường đào thải rồi.

Bây giờ một đám người chỉ cần nhìn thêm vài lượt, cơ bản là đã biết cách dùng. Nhưng để cẩn thận, họ vẫn chưa trực tiếp vận hành, chỉ tạm thời khiêng vào, sắp xếp gọn gàng trong kho.

Còn bên này, lão Dương đã chủ động ra ngoài đi dạo.

"Cải thìa ở ruộng này lớn đẹp thật đấy!"

Ông ta cảm thán. Tống Đàm nghe câu hiểu ý, lập tức tiếp lời:

"Vâng ạ, dù là xào thanh đạm hay cải thìa hầm khoai tây đều ngon! Nhìn thì nhạt nhẽo, nhưng nhai vài miếng là thấy vị ngọt thanh nhè nhẹ ngay…"

Gương mặt tròn trịa phúc hậu của lão Dương bỗng trở nên nghiêm túc, cả người như đã bắt đầu trầm tư suy nghĩ về quyết sách lớn của công ty, thì trong gió đột nhiên vang lên một tiếng hét xé lòng xé dạ…

"Cha! Sao cha lại tới đây thế này!"

Thằng nhóc c.h.ế. t tiệt này!

Lão Dương nhắm mắt lại, vừa nãy suýt nữa thì nhập tâm thật rồi!

Theo hướng tiếng gọi nhìn sang, chỉ thấy Kiều Kiều đang cưỡi chiếc xe bảy màu to đùng của cậu, lao như bay về phía này, còn thằng con ngốc thì cũng gào lên trong gió:

"Cha! Cha tới nhanh quá rồi! Có phải cha thấy con ăn thịt bò, ăn ngó sen, ban đêm thèm đến mức không ngủ được không?"

Đúng là con ruột có khác! Tống Đàm suýt thì bật cười thành tiếng.

Ngay cả Kiều Kiều cũng thấy xót ruột, quan tâm hỏi:

"Chú ơi, chú thèm dữ vậy thì ban đêm không ngủ được có chảy nước miếng không ạ?"

Lão Dương tức đến nghẹn họng, trừng mắt nhìn thằng con phá đám. Trong lòng ông ta gào lên: Tôi là thèm ăn chứ có phải bị đột quỵ đâu!

Ánh mắt kiểu này Dương Chính Tâm đã sớm miễn dịch. Cậu ta vừa định nói gì đó thì lại nghe Kiều Kiều ân cần hỏi tiếp:

"Vậy… chú ơi, nếu chú muốn chảy nước miếng thì ăn mấy quả đào xanh muối có được không? Cái đó chua chua chát chát, mặn mặn ngọt ngọt, mùi vị rất lạ. Ăn vào thì tự nhiên muốn chảy nước miếng, nhưng chảy một lúc thì đỡ thèm hơn."

Thay vào đó là… đói.

Lão Dương tung hoành thương trường bao năm, dựa vào gương mặt thật thà hiền lành mà giành được vô số lòng tin, nhưng ông ta không ngờ hôm nay lại thua dưới tay một Kiều Kiều cũng thật thà không kém. Không nói hai lời, ông ta liền đồng ý lát về sẽ ăn trước một hũ đào xanh muối, vị ngọt mặn để sau rồi tính.

Dương Chính Tâm muốn nói lại thôi.

Với cái độ ham ăn của cha cậu ta, e rằng một hơi có thể ăn sạch cả hũ, mà ăn xong rồi thì trưa nay răng còn c.ắ. n nổi đậu phụ không?

Nhưng thôi, chuyện của người lớn tốt nhất đừng xen vào. Nghĩ vậy, cậu ta lại vui vẻ sán tới:

"Cha, cha đi xa thế này tới thăm con, không định bao lì xì cho con à?"

Lão Dương: …

Tóm lại, lão Dương vung tay một cái, Tống Đàm, Kiều Kiều, thậm chí cả Trần Trì đều nhận được chuyển khoản 6666. Ông ta còn cười hiền lành nói:

"Đừng khách sáo! Tiểu Dương nhà chú ít bạn tri kỷ, coi như chú cho mấy đứa lì xì gặp mặt!"

Tống Đàm thầm nghĩ: Xem ra trước đây mình vẫn chưa từng thấy người giàu thật sự. Hai cha con này đúng là tiêu tiền thoải mái quá!

Ngược lại, Kiều Kiều nhìn điện thoại, rồi lại nhìn Dương Chính Tâm:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!