Nhưng càng kén, lòng hiếu kỳ của mọi người lại càng bùng lên dữ dội. Một mặt bị kích thích đến mức muốn khóc thét, mặt khác lại không nhịn được tiếp tục đào sâu.
Thế là rất nhanh có người hỏi tiếp:
"Bớt mua hai lần quần áo là đủ rồi à? Vậy bộ đồ cô ấy mặc hôm nay bao nhiêu tiền? Nhìn kiểu dáng khá cơ bản, cũng không thấy rõ là hãng gì."
Hoắc Tuyết Doanh lắc đầu:
"Tôi cũng không rõ lắm, chỉ biết quầy ở tầng trên cùng của trung tâm thương mại xx, hai món này chắc cũng chỉ mấy vạn thôi."
Ghê thật!
Bạn của Tống Đàm nói thế này còn là giữ mồm giữ miệng rồi. Nguyên Gia Văn rốt c. uộc có đức gì chứ! Nếu thật sự ở bên anh ta, thì chẳng khác nào làm "xóa đói giảm nghèo có định hướng, chính xác tuyệt đối"!
Mọi người hiểu ngầm, không ai nhắc lại chuyện này nữa. Chỉ là trong lòng vẫn không nhịn được nghĩ tới tình tiết m.á. u ch. ó kiểu "chớ khinh thiếu niên nghèo", đồng thời từng người một giả vờ cầm điện thoại lên gõ lạch cạch.
Hoắc Tuyết Doanh tin rằng, không quá mười phút, tất cả mọi người sẽ biết hiện tại Tống Đàm thành công tới mức nào.
Hì hì, mục đích đạt được!
Nhưng cô ta lại nhìn sang cô gái ngồi bên cạnh đang trầm tư — người sắp kết hôn — rồi chợt nảy ra một khả năng khác:
Tối nay xong xuôi, sẽ không có ai tới tìm cô ấy (Tống Đàm) vay tiền chứ?
Ôi trời!
Hoắc Tuyết Doanh lập tức thấy hối hận.
…
Còn ở bên bàn ăn này, sau một hồi trò chuyện ngắn, mọi người cũng nhận ra rằng so với trước kia, ngoài dung mạo và khí chất, tính cách của Tống Đàm hầu như chẳng thay đổi gì.
Cô vẫn luôn như vậy.
Phần lớn thời gian đều yên lặng, người khác nói gì cũng lắng nghe rất nghiêm túc. Nếu có điều gì không hay, cô cũng sẽ không trực tiếp châm chọc tại chỗ.
Lần xung đột với Nguyên Gia Văn khi đó, thật sự là bị dồn ép quá mức.
Nghĩ lại như vậy, Tống Đàm khi ấy đáng thương biết bao! Tiền sinh hoạt phí cũng bị Nguyên Gia Văn dỗ dành lấy mất! Quan trọng là cái thứ chủ động theo đuổi con gái đó, sau khi người ta chuyển tiền cho hắn, hắn còn không trả lại!
Hai người cãi nhau giữa chốn đông người, hắn cũng chẳng hoàn lại!
Mọi người nhớ lại chuyện cũ, ánh mắt vô thức liếc về phía kia.
Đặc biệt là một đám con trai — tám chuyện còn nhiều hơn cả con gái.
Nguyên Gia Văn dĩ nhiên cũng cảm nhận được, nhưng rất nhiều thông tin hắn bị gạt ra ngoài, lúc này đương nhiên không biết Hoắc Tuyết Doanh đã thay Tống Đàm "trưng bày" giá trị bản thân đến mức nào.
Thế là khi mâm xoay đưa chìa khóa xe ra xa, hắn "a" một tiếng:
"Tôi nói sao nãy giờ không tìm thấy chìa khóa xe, còn tưởng lại làm rơi đâu rồi… hóa ra để trên mâm xoay."
Mọi người thật sự cạn lời.
Thứ này rõ ràng như vậy, cả cái bàn ăn to đùng chỉ có mỗi nó, tìm không thấy kiểu gì được?
Chưa kể cái mâm xoay này do ai bấm chạy còn chưa chắc đâu!
Thao Dang
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!