"Tiểu Tiểu à Vũ Hằng nói sẽ đưa Thành Hi về nhà chúng ta, sao bây giờ vẫn chưa thấy mặt nó nhỉ?" Đúng lúc mẹ Hàng đi tới.
Thiệu Thành Hi giơ tay đưa quà lên,
"Con chào bác gái, con nghe Vũ Hằng nói bác gái nấu ăn rất ngon, con đến ăn ké bữa cơm, không biết bác gái có ngại không?"
"Không ngại, sao bác có thể để bụng đây, lúc nào con muốn đều có thể đến đây ăn, bác sẽ rất vui, mà lần sau đến đây ăn cơm nhất định con không được mang quà, bác coi con như người trong nhà, con khách khí gì chứ, đứa nhỏ ngốc này."
Mẹ Hàng cao hứng nói không ngậm miệng vào được.
Được ạ. Thiệu Thành Hi cười đáp.
Hàng Tiểu Ý đứng ở cửa chính, thấy cảnh đó thì hung hăng cắn mạnh vào quả táo, cô cảm thấy Thiệu Thành Hi mới là một phần tử của nhà này, cô chỉ là người ngoài.
Người nhà họ Hàng đều biết Thiệu Thành Hi, dạo gần đây Hàng Vũ Tề vì tính chất công việc nên hay gặp Thiệu Thành Hi, vừa gặp anh đã bày ra khuôn mặt vui vẻ, vì vậy Hàng Vũ Tề thực sự không coi anh là người ngoài.
Hàng Tiểu Ý dựa vào cửa trước, lặng lẽ quan sát Thiệu Thành Hi đang trò chuyện vui vẻ cùng người nhà cô, mi mắt hơi cụp xuống, trước kia cô đã bao lần mơ được thấy cảnh tượng này, bây giờ cũng đã được chiêm ngưỡng rồi, chẳng qua bây giờ Thiệu Thành Hi không phải bạn trai cô.
"Hàng Tiểu Ý, anh cho em cơ hội được gọt táo cho anh ba anh minh sáng suốt này." Hàng Vũ Hằng nghiêng người dựa vào ghế sa lông, lần lượt ném dao gọt trái cây và táo về phía cô.
Hàng Tiểu Ý nhìn anh, vẫn im lặng như cũ, quả táo Hàng Vũ Hằng ném qua chưa kịp đến chỗ cô thì đã bị Hàng Vũ Tề ngồi bên cạnh đón lấy, anh nhét quả táo vào miệng Hàng Vũ Hằng, một chân cong lên đè tay anh xuống, nhét vào miệng anh,
"Hàng Vũ Hằng, tên nhóc này, thật sự em càng ngày càng lười rồi, có phải về sau anh nên để cái bô bên cạnh em, để em khỏi cần đến WC luôn không?"
Ô ô ô… Hàng Vũ Hằng giãy giụa kịch liệt, vất vả nhổ quả táo ra khỏi miệng mình,
"Ngoạ tào (*khó vào đời, câu cửa miệng của dân đi làm khi gặp khủng hoảng kinh tế), anh hai, anh đang giết em đó."
Hàng Vũ Hằng dang rộng tay muốn ngăn cản Hàng Vũ Tề, còn Hàng Tiểu Ý thì lặng lẽ bước về chỗ hai người đó, thò tay cù vào chỗ xương sườn của Hàng Vũ Hằng, Hàng Vũ Hằng cười ha ha ngã trên ghế sa lông, Hàng Vũ Tề nhân cơ hội đó lấy gối úp lên mặt Hàng Vũ Hằng.
Mẹ Hàng từ phòng bếp mang đĩa hoa quả ra, đúng lúc nhìn thấy cảnh đó, thì mở miệng cảnh cáo,
"Anh hai, đừng đánh mặt nó tàn phế, gia tài của nó cũng chỉ có khuôn mặt đó thôi, con nhìn xem, quả nhiên trên TV nhìn khác với ngoài đời một trời một vực."Mẹ, con có phải là do mẹ sinh ra không vậy?
"Hàng Vũ Hằng khó khăn ngó mặt ra từ dưới gối ôm. Mẹ Hàng thở dài rồi lắc đầu," Nếu con không phải mẹ sinh ra, nhất định mẹ sẽ mặc kệ mặt của con rồi.
"Nhan Giai nhìn hai người đang đùa giỡn, lấy tay che miệng cười trộm. Hàng Vũ Hằng mệt mỏi nằm bẹp trên ghế sa lông,"Em khó khăn lắm mới bớt chút thời gian bên ngoài, chỉ vì muốn được xem mặt của chị dâu tương lai, Hàng Vũ Tề, bây giờ anh lại làm em mất mặt như thế này, nói cho anh biết, em thề không đội trời chung với anh.
"Hàng Vũ Tề ôm lấy bả vai Nhan Giai,"Về sau em phải cố gắng tránh xa nó một chút, cố gắng đừng tiếp xúc nhiều.Tại sao vậy?
"Giọng nói Nhan Giai mang vẻ nghi hoặc nhìn Hàng Vũ Tề."Bởi vì mẹ em nói, chứng ngu ngốc có khả năng lây truyền, bà không muốn ba đứa cháu của mình trở nên như vậy.
"Hàng Tiểu Ý không nhịn được cười. Trong phòng vang lên một trận cười chế giễu, Hàng Vũ Hằng căm tức chôn mặt mình vào gối ôm,"Các người thật không chừa cho tôi đường sống mà."
Hàng Tiểu Ý vừa cười vừa quay đầu, đúng lúc nhìn thấy đôi mắt màu đen tràn ngập ý cười của Thiệu Thành Hi, khuôn mặt tươi cười lập tức đông cứng lại, mi mắt của Thiệu Thành Hi hơi hạ xuống rồi cầm cốc trà trên bàn uống một ngụm.
Rất nhanh đồ ăn đã được bày ra, mọi người ngồi xung quanh bàn để dùng cơm, không biết là vô ý hay cố ý, cuối cùng Hàng Tiểu Ý vẫn phải ngồi bên cạnh Thiệu Thành Hi.
Bộ dáng hoan nghênh của ba Hàng chỉ dùng với Thiệu Thành Hi và Nhan Giai, còn đối với Hàng Vũ Hằng thì lại tỏ vẻ ghét bỏ, mọi người cùng uống một ly rượu xong thì bắt đầu cầm đũa ăn cơm.
Thiệu Thành Hi ngồi ở bên cạnh Hàng Tiểu Ý, nghi ngờ nhìn cô,
"Sao cô lại dùng tay trái ăn cơm?"
Tiếng động trên bàn ăn lập tức im bặt, ba Hàng với mẹ Hàng, còn có Hàng Vũ Tề đều nhìn cô, tay trái đang cầm đũa của Hàng Tiểu Ý lập tức cứng ngắc, Tôi…
"Không biết có chuyện gì xảy ra, đột nhiên Tiểu Tiểu có thể dùng tay trái ăn cơm, tôi sống cùng một mái nhà với con bé lâu như vậy, cũng không biết con bé có khả năng này."
Hàng Vũ Hằng đang cúi đầu cùng chiến đầu với con cua, không để tâm nói một câu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!