Chương 50: Oản Oản không thể chia sẻ với trẫm.

Gió đêm thổi nhẹ, mang theo từng đợt không khí mát lạnh. Trì Xuân thêm than mới vào lò sưởi, nhưng trong điện vẫn không ấm lên bao nhiêu.

Chử Thanh Oản ôm đồ sưởi tay, Trì Xuân giúp nàng ủ ấm chân, nhưng nàng lại có chút thất thần.

Chu tần bị giáng vị, Dung Tu nghi không quản việc trong cung, cung quyền thực sự rơi vào tay nàng, không còn chuyện phải trả lại cung quyền nữa.

Với nàng mà nói, chuyện hôm nay dường như là một kết quả tốt, nàng có thể xem là người hưởng lợi lớn nhất.

Nhưng nghĩ kỹ lại, Chử Thanh Oản lại có cảm giác không nói nên lời, khiến nàng có phần hoang mang. Chuyện của Đỗ Tài nhân, liệu Tư Nghiên Hằng có biết sự thật không?

Nàng nhớ lại ngày Đỗ Tài nhân phát hiện có thai, giọng điệu đầy ẩn ý của Tư Nghiên Hằng, cùng sự thay đổi đột ngột trong thái độ của hắn với Đỗ Tài nhân.

Đỗ Tài nhân từ khi vào cung cả một năm đều bị xem nhẹ, nhưng thời điểm nàng ta được sủng ái lại quá kỳ lạ. Lúc đó, Chử Thanh Oản chỉ nghĩ Đỗ Tài nhân biết cúi mình, khiến Tư Nghiên Hằng đánh giá cao hơn một chút. Giờ nghĩ lại, từ khi Đỗ Tài nhân cứu Đại hoàng tử, mọi chuyện đều đầy nghi vấn.

Chử Thanh Oản xoa trán, cảm thấy hơi đau đầu. Trì Xuân kịp thời nói:

"Chuyện nghĩ không thông thì nên tạm gác lại, sớm muộn gì chủ tử cũng sẽ có đáp án thôi."

Dù nói vậy, nhưng ở trong cung lâu, nàng càng cảm thấy phía trước như bị sương mù bao phủ. Chỉ cần sơ suất, sẽ rơi xuống vực sâu. Nàng khó mà không đào sâu suy nghĩ.

Giọng Chử Thanh Oản rất khẽ, chỉ Trì Xuân nghe rõ:

"Ta có lẽ cũng sẽ là Chu Quý phi tiếp theo."

Trì Xuân không thích nghe lời này: "Chủ tử không ngại xui xẻo sao."

Chử Thanh Oản không nhịn được cười khẽ:

"Xui xẻo gì chứ, được làm Chu Quý phi bảy năm còn hơn cả đời chỉ là Trương Ngự Nữ."

Nàng thà rằng lên được trên đỉnh cao rồi ngã xuống, chứ không muốn cả đời tầm thường vô vị, sống chết đều lặng lẽ không tiếng tăm.

Trì Xuân bị nàng chặn họng không nói nên lời. Một lúc sau, Trì Xuân mới nhìn vào mắt Chử Thanh Oản, nói: "Nguyện vọng cả đời của nô tỳ là mong chủ tử được bình an suôn sẻ mãi mãi."

"Nô tỳ sẽ giúp đỡ chủ tử, để chủ tử cuối cùng được toại nguyện."

Chử Thanh Oản im lặng một lúc lâu không thốt nên lời, nàng siết chặt đồ sưởi tay, như thể chỉ vậy mới đè nén được cảm xúc trào dâng trong lòng. Sau đó nàng bất ngờ cười khẽ: "Ta chỉ nói đùa thôi, sao ngươi lại tưởng thật rồi."

Nàng lại nghĩ đến đống hỗn loạn trong cung, giọng thoáng chút tiếc nuối:

"Đáng tiếc vẫn lại là Dung Tu nghi."

Trì Xuân hiểu ý chủ tử. Dung Tu nghi lùi về sau hết lần này đến lần khác, dù giao hết quyền lực cho chủ tử, nhưng cũng đồng thời đẩy áp lực sang nàng.

Chỉ vì mối quan hệ rối ren giữa nhà họ Chử và nhà họ Tạ, chủ tử không thể ra tay với Dung Tu nghi.

Nếu đổi thành người khác, chủ tử tuyệt đối sẽ không để người đó vô tư trốn sau lưng nàng.

Trì Xuân do dự nói khẽ: "Ngày đó Tô Bảo lâm vu oan chủ tử tránh thai, chính Dung Tu nghi đã lên tiếng bênh vực chủ tử."

Để tránh lộ tẩy, dù là lúc nói riêng, Trì Xuân vẫn nhấn mạnh chuyện tránh thai là Tô Bảo lâm vu oan. Ngày ấy, dù Dung Tu nghi không hỏi Chung Thái y, Chung Thái y cũng sẽ nói sự thật. Nhưng khi tất cả đều im lặng, nàng ta dám đứng ra nói đã là điều hiếm có.

Cả chủ tớ đều bất giác nhớ đến một người khác, trong điện thoáng chốc yên tĩnh.

Chử Thanh Oản khẽ run mi mắt, ngón tay ôm đồ sưởi vô thức co lại một chút.

Diên Hi Cung.

Vân Lâm thêm chút hương trầm, sau khi dọn dẹp xong xuôi mới đến trước mặt Hà Tu dung, khẽ nói: "Chuyện Chu tần đã xong, nương nương có thể yên tâm rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!