Chương 44: "Nô tỳ muốn tố cáo Cẩn tần!”

Ngọc Quỳnh Uyển từ trên xuống dưới đều bận rộn vì một việc, sinh thần của Chử Thanh Oản sắp đến.

Năm ngoái vừa mới nhập cung, Trì Xuân chỉ đơn giản nấu cho Chử Thanh Oản một bát mì trường thọ. Năm nay tình hình khác, Trì Xuân sớm đã sai Lộng Thu mang bạc đến Ngự Thiện Phòng để chuẩn bị hai bàn tiệc.

Tin tức truyền đến Triều Hòa Cung, nên lúc thỉnh an, Chu Quý phi không nhịn được mà nhắc đến:

"Gần đây trong cung lạnh lẽo, nghe nói sinh thần của Cẩn tần sắp đến, đến lúc đó chi bằng bày hai bàn tiệc ở Quảng Hàn Điện, cũng gọi các tỷ muội trong cung cùng náo nhiệt một phen."

Đối mặt với ánh mắt hoặc ghen tị hoặc ngưỡng mộ của mọi người, Chử Thanh Oản khẽ xoay chén trà trong tay. Chu Quý phi thật không tiếc công sức thay nàng kéo thù hận.

Các phi tần trong cung ai cũng có sinh thần, nhưng chỉ có các vị chủ vị nương nương mới được ân điển bày tiệc ở Quảng Hàn Điện. Sinh thần của họ thường chỉ náo nhiệt trong cung mình, sao đến lượt Chử Thanh Oản lại khác biệt như vậy?

Không sợ ít, chỉ sợ không công bằng.

Nhưng dù trong lòng bất mãn với đề nghị này đến đâu, họ cũng không dám trút giận lên Chu Quý phi – người nắm giữ chuyện ăn mặc ở đi lại của họ. Thế là, bao nhiêu cảm xúc dồn nén chỉ có thể hướng về Chử Thanh Oản.

Đáng tiếc, Chử Thanh Oản lại là người họ không dám đắc tội, chỉ đành nghẹn ngào chịu đựng.

Chử Thanh Oản như thể ngạc nhiên mà ngẩng mắt lên, nàng khách sáo từ chối một phen:

"Các tỷ muội khác lúc sinh thần cũng không từng long trọng như vậy, liệu có chút không ổn không?"

Chu Quý phi cười lắc đầu: "Có gì không ổn đâu, ngươi hầu hạ Hoàng thượng có công, đáng được long trọng như vậy."

Sắc mặt các phi tần khác gần như cứng đờ. Gì mà gọi là Cẩn tần hầu hạ Hoàng thượng có công? Họ cũng muốn có cái công lao ấy, nhưng cũng phải để Hoàng thượng cho họ cơ hội chứ.

Chử Thanh Oản bị nói đến mức ngượng ngùng, cuối cùng vẫn không từ chối.

Có người không nhịn được lắc đầu, quả nhiên tuổi còn trẻ, không chống lại được cám dỗ của hư vinh.

Sự sủng ái dành cho nàng vốn đã quá chói mắt, giờ còn phô trương như vậy, sao có thể là chuyện tốt?

Chử Thanh Oản dường như không nhận ra điều này, nàng vui vẻ nhận lời, ai cũng nhìn ra tâm tình phấn khởi của nàng.

Chử Thanh Oản quả thật rất vui, có người chủ động nâng cao thể diện cho nàng, nàng có lý do gì mà từ chối.

Nàng chịu được!

Đến ngày mùng tám tháng chín, Chử Thanh Oản sớm đã bị Trì Xuân gọi dậy. Hôm nay người kia không có triều sớm, ôm lấy nàng lật người, vùi đầu vào hõm cổ nàng, giọng trầm trầm lẩm bẩm:

"Nàng làm gì vậy."

Chử Thanh Oản khó nhọc quay đầu nhìn ánh sáng ngoài phòng, nàng thúc giục người kia: "Đã sắp giờ Thìn rồi."

Tư Nghiên Hằng giọng khàn khàn:

"Hãy còn sớm."

Tiệc sinh thần của nàng là buổi tối, việc gì phải vội vàng như vậy.

Hắn siết chặt eo nàng, bản thân không dậy, cũng không cho nàng dậy. Chử Thanh Oản không lay chuyển được hắn, đành buồn bực nhắm mắt lại. Có lẽ vì tối qua náo loạn đến khuya, vừa nhắm mắt nàng thật sự ngủ tiếp, đến khi mở mắt thì đã quá giờ Ngọ.

Người nào đó lúc giờ Thìn còn lười biếng giờ đã chỉnh tề tựa trên nhuyễn tháp. Trì Xuân bất đắc dĩ nhìn nàng:

"Chủ tử, cuối cùng người cũng tỉnh rồi."

Ngủ nữa là qua cả bữa trưa luôn.

Tư Nghiên Hằng không ngẩng đầu, chỉ khẽ cười thành tiếng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!