Chương 43: Thật sao? Hắn không tin.

Trong Triều Hòa Cung, đối mặt với lời xúi giục của Chu Quý phi, Chử Thanh Oản vẫn giữ nụ cười không đổi, dường như không hề nhận ra cơn sóng ngầm đang cuộn trào trong điện.

Ngay từ khi đồng ý với lời của Tư Nghiên Hằng, nàng đã đoán trước được cảnh này.

Tư Nghiên Hằng nhìn một cái là biết không phải kiểu người dễ dàng buông bỏ quyền lực, keo kiệt đến cực điểm. Để khiến Tư Nghiên Hằng thiên vị nàng ở một số phương diện, thậm chí nhượng quyền cho nàng, sao có thể không trả giá chút nào.

Chử Thanh Oản thà rằng bị các phi tần trong cung đối đầu gay gắt, còn hơn giống như Dung Tu nghi, phải mất đi hoàng tự mới nhận được chút áy náy mơ hồ từ Tư Nghiên Hằng.

Cái nào nặng cái nào nhẹ, Chử Thanh Oản vẫn phân biệt rõ ràng.

Ít nhất trong tình cảnh hiện tại, ở một mức độ nào đó, nàng và Tư Nghiên Hằng đang đứng chung chiến tuyến. Nàng không xem nhẹ tâm lý "đồng lõa" này.

Thấy Chử Thanh Oản vững như núi Thái Sơn, không chút hoảng loạn hay bất an, Chu Quý phi khép hờ mắt, sự kiêng dè trong lòng càng ngày càng sâu.

Hôm nay thỉnh an, e rằng ngoài Chử Thanh Oản, không ai được thoải mái.

Dung Tu nghi liếc nhìn Chử Thanh Oản, khẽ nhíu mày không để lại dấu vết. Ấn tượng của nàng về Chử Thanh Oản không phải đến từ Tạ Hạ Từ, mà từ sự tiếp xúc trong suốt một năm qua. Trong mắt nàng ta, Chử Thanh Oản hẳn là người cẩn thận và thông minh.

Nàng không nên có hành động gây chú ý quá mức như vậy.

Dù nàng được sủng ái và có quyền thế, nhưng so về sủng ái thì có Du phi, so về quyền lực thì có Chu Quý phi. Hai người kia đều có nền tảng vững chắc trong cung, nếu họ cố ý hại nàng, làm sao nàng một mình chống đỡ nổi?

Sau khi buổi thỉnh an kết thúc, Chử Thanh Oản chuẩn bị lên kiệu, bỗng thấy kiệu của Dung Tu nghi vẫn chưa rời đi. Nàng khó hiểu quay đầu nhìn lại.

Dung Tu nghi không nhìn nàng, chỉ kéo chặt áo choàng. Từ sau khi sảy thai, cơ thể nàng ta luôn không tốt. Nàng ta nhìn con đường phía trước, khẽ nhíu mày thở dài:

"Nhìn thế này, e là sắp nổi gió rồi."

Chử Thanh Oản cũng nghiêng đầu nhìn theo. Trong con đường nhỏ, gió lặng cây im, không thấy chút dấu hiệu nào của cơn gió sắp tới. Mắt nàng khẽ run: "Nương nương vốn không khỏe, nếu trời nổi gió, nương nương đừng quên mặc thêm áo."

Dung Tu nghi liếc nhìn nàng một cái, không nói gì, lên thẳng kiệu rời đi.

Dương Quý tần nhìn Chử Thanh Oản với chút nghi ngờ, đè nén thắc mắc trong lòng, ra hiệu cho cung nhân theo Dung Tu nghi rời đi.

Tụng Hạ khó hiểu đỡ lấy chủ tử, thấp giọng hỏi: "Lời của Dung Tu nghi có ý gì?"

Có phải đang nhắc nhở chủ tử cẩn thận? Nhưng chủ tử và Dung Tu nghi chưa từng có giao tình gì.

Chử Thanh Oản ánh mắt nhạt nhòa, rõ ràng không muốn nhắc đến chuyện liên quan đến Dung Tu nghi: "Không có gì."

Tụng Hạ lập tức im lặng.

Chử Thanh Oản sắp bận rộn rồi. Hiệp lý lục cung* không phải chuyện nói chơi. Chu Quý phi nắm chặt quyền lực không buông, Dung Tu nghi chỉ được giao vài việc vặt vãnh. Đến lượt nàng, những việc như Ngự Thiện Phòng hay Trung Tỉnh Điện, Chử Thanh Oản hoàn toàn không được đụng đến. Chu Quý phi chỉ ném cho nàng chuyện của Thượng Y Cục (nơi quản lý y phục trong cung).

*Hiệp lý lục cung: hỗ trợ quản lý sáu cung

Với chuyện này, Chử Thanh Oản không có ý kiến gì. Càng là nơi không nổi bật, càng giúp nàng phát triển ổn định.

Đêm đến, màn đêm đậm đặc không tan, Tư Nghiên Hằng tối nay không vào hậu cung.

Trong Ngọc Quỳnh Uyển, đèn ở ngoại điện đã tắt, chỉ còn một ngọn nến ấm áp mờ nhạt trong nội điện. Trì Xuân quỳ ngồi trước giường, cầm túi cao hương thay đồ bên trong.

Chử Thanh Oản ngáp dài mệt mỏi, ánh mắt mờ mịt nhìn túi cao hương trong tay Trì Xuân.

Trì Xuân khẽ thở dài, hạ giọng:

"Nhìn Chu Quý phi ngày càng bất mãn với chủ tử, nô tỳ trong lòng không yên, ngay cả Du phi cũng bị Chu Quý phi xúi giục. Tình cảnh của chủ tử giờ như tứ bề thọ địch rồi."

"Nô tỳ đã cho người theo dõi Tô Bảo lâm, nhưng Chu Quý phi nắm quyền trong cung bao năm, ai biết được nàng ta có thủ đoạn gì."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!