Chương 39: "Trên người nàng có vết thương thì an phận chút đi."

Chử Thanh Oản bị thương một lần, khiến cả hậu cung nơm nớp lo sợ, không kìm được mà nâng vị trí của nàng trong lòng lên một chút.

Khi tin tức về việc xem hình phạt truyền đến Cam Tuyền Cung, Du phi đang dạy Nhị hoàng tử nhận mặt chữ. Lời của Cầm Tâm vừa dứt, quyển sách trong tay nàng không cẩn thận rơi xuống đất. Nhị hoàng tử ngơ ngác nhìn sang:

"Mẫu phi?"

Du phi đột nhiên hoàn hồn, nàng nhặt sách lên, mỉm cười với Nhị hoàng tử: "Hôm nay mẫu phi có việc, để ma ma chơi với Châu Nhi, được không?"

Nhị hoàng tử vốn ngoan ngoãn, nghe vậy cũng gật đầu, giọng còn non nớt:

"Mẫu phi chú ý thân thể."

Cậu bé quả thực được dạy dỗ rất tốt. Du phi ôm cậu một cái, vô thức thì thầm: "Mẫu phi sẽ không để ai đe dọa đến con đâu."

Nhị hoàng tử không hiểu, ngơ ngác nhìn Du phi. Du phi hít sâu một hơi, sai nhũ mẫu đưa cậu đi.

Đợi Nhị hoàng tử khuất bóng trong điện, sắc mặt Du phi mới hoàn toàn lạnh xuống. Quyển sách bị nàng đập mạnh lên bàn:

"Trong cung vốn nhiều chuyện, sao đến lượt nàng ta lại đáng để làm lớn chuyện thế này?"

Cầm Tâm im lặng một thoáng. Nàng ta vốn không đồng tình với việc ra tay với Cẩn tần vào lúc này, vậy mà nương nương hành động còn chẳng bàn bạc với nàng ta. Cầm Tâm thở dài, nhắc nhở: "Hình phạt sắp bắt đầu rồi."

Du phi vẫn không nguôi giận, hay đúng hơn là không yên lòng, một cảm giác bất an bị đe dọa: "Nàng ta bị thương thì bị thương, dựa vào đâu mà bắt bổn cung cũng phải dành thời gian đến đó? Nàng ta xứng sao?"

Cầm Tâm cũng không biết làm sao an ủi nàng.

Vị trí cao thấp trong hậu cung chẳng phải chỉ là ý muốn của Hoàng thượng sao.

Ngoài điện có người gõ cửa, giọng nói vọng vào: "Nương nương, Chu Quý phi sai người đến mời người qua.

Du phi tức giận: "Nàng ta không thoải mái, cũng không để bổn cung thoải mái sao!"

Dù tức tối, nàng cũng chỉ có thể bất mãn mắng vài câu, cuối cùng vẫn dẫn cung nhân đi xem hình phạt.

Nói thừa, đây là khẩu dụ của Thánh thượng, ai không muốn sống mà dám kháng chỉ cơ chứ?

Chử Thanh Oản không đến xem hình phạt, đương nhiên không biết cảm giác của mọi người khi nhìn kẻ khác sống sờ sờ mà mất mạng ra sao. Đánh chết bằng gậy, mông và xương sống đều bị đập nát, máu thấm đỏ cả y phục tối màu. Giữa trời đất dường như chỉ còn tiếng kêu thảm thiết của cung nhân, sắc mặt mọi người trắng bệch.

Du phi cũng nhìn cảnh này, nàng siết chặt chiếc khăn trong tay.

Lệnh này của Tư Nghiên Hằng chẳng khác nào khiến một nửa quân cờ trong tay các phi tần hậu cung tan biến. Khi cái giá phải trả cho sai lầm tăng lên, ai cũng sẽ không kìm được mà suy tính kỹ càng trước khi hành động.

Tư Nghiên Hằng lên ngôi tám năm, nàng cũng vào cung tám năm, âm thầm chiêu dụ không biết bao nhiêu cung nhân. Chuyện hôm nay, người chịu thiệt lớn nhất chính là nàng và Chu Quý phi.

Hành động này của Hoàng thượng rốt cuộc là cố ý hay vô tình?

Đêm đó, vô số người không thể ngủ yên. Sáng hôm sau, đã có người mời thái y.

Lộng Thu hôm qua cũng đi xem hình phạt, đến giờ vẫn cảm thấy sợ hãi trong lòng. Nàng ta lắc đầu: "Nghe nói vài phi tần bị dọa đến phát bệnh, hôm nay Triều Hòa Cung thỉnh an trống một nửa ghế, thái y ở Thái Y Viện cũng không đủ dùng."

Chử Thanh Oản khẽ đáp một tiếng.

Trì Xuân đến lúc này mới chậm rãi nhận ra ý nghĩa lời chủ tử nói tối qua.

Sau chuyện này, mọi người sẽ không oán trách Hoàng thượng, cũng không tìm được kẻ ra tay, chỉ nghĩ rằng tất cả đều vì chủ tử mà ra.

Vô duyên vô cớ chịu khổ một trận như vậy, ai trong lòng cũng không thoải mái.

Nếu Hoàng thượng đến thăm chủ tử, tỏ ra đồng cảm với nàng, e rằng sau này chủ tử thật sự không được yên ngày nào. Khi một người chiếm lợi lớn, những kẻ khác sẽ cùng xông lên tấn công, để sau đó còn chia chút lợi nhỏ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!