Cam Tuyền Cung, Du phi đang ôm Nhị hoàng tử dạy chữ, đứa trẻ chưa cao tới eo nàng tựa vào lòng nàng, bắt chước từng âm học nói.
Cầm Tâm vén rèm bước vào, Du phi kín đáo liếc nàng ta một cái, Cầm Tâm lập tức đứng sang một bên. Đợi Du phi sai nhũ mẫu đưa Nhị hoàng tử xuống, nàng ta mới lười biếng dựa vào ghế mềm, đeo lại từng móng tay bảo vệ vừa tháo, giọng nhẹ nhàng:
"Nói đi, đã xảy ra chuyện gì?"
Cầm Tâm vài câu kể rõ chuyện ở rừng hoa lê, khẽ hạ giọng: "Nô tỳ nghe nói thánh giá vốn định đến Ngọc Quỳnh Uyển, giữa đường nhận tin mới kịp chạy tới rừng hoa lê."
Nếu Chử Thanh Oản ở đây, nàng có lẽ đã giải được nghi ngờ vì sao Tư Nghiên Hằng đến nhanh vậy.
Du phi ngừng đeo móng tay, giọng khó đoán:
"Đến Ngọc Quỳnh Uyển?"
Cầm Tâm khẽ cúi đầu.
Móng tay cuối cùng, Du phi đeo hai lần không được, hơi bực bội. Khi nàng ta định ném móng tay xuống, Cầm Tâm nhanh bước tới đỡ lấy, cẩn thận đeo giúp nàng ta.
Du phi nghẹn bực không phát ra, bất giác liếc Cầm Tâm.
Cầm Tâm giọng không nhẹ không nặng, đầy ý khuyên nhủ: "Nương nương đừng vội, từ từ thôi."
Nàng ta chỉnh từng móng tay cho Du Phi, rồi ngẩng lên cười dịu dàng:
"Người xem, chẳng phải đã ổn rồi sao."
Du phi liếc nàng ta, ngậm ngùi rút tay về, khẽ mím môi: "Nàng ta mới vào cung chưa đầy một năm, đã có tần vị, tốc độ thăng tiến sắp đuổi kịp Dung Tu nghi ngày trước."
Cầm Tâm hiểu lo lắng của nàng ta, điềm tĩnh nói:
"Nương nương quản nàng ta phẩm vị gì làm chi, còn chưa đến tam phẩm, đều chỉ là phi tần thấp kém, không đáng để nương nương phí tâm sức."
Cầm Tâm nhìn về một hướng, hạ giọng: "Giờ trong cung ai cũng muốn vị trí kia, người đáng để nương nương phí tâm đối phó, tuyệt không phải Cẩn tần."
"Ít nhất bây giờ không phải Cẩn tần."
Du phi khẽ thở ra, nói: "Ngươi nói đúng, ta không thể rối loạn được, vì nhỏ mà để mất lớn."
Cầm Tâm thấy nàng ta bình tĩnh lại, cũng thở phào. Nàng ta lo nhất là nương nương không ngồi yên, dù muốn đối phó Cẩn tần, sao phải tự làm bẩn tay mình. Gần đây Cẩn tần được sủng ái đến mức chói mắt, kẻ không vừa mắt còn nhiều, nương nương chỉ cần ngồi hưởng thành quả là đủ.
******
Chử Thanh Oản không biết nhiều người nhìn nàng không thuận mắt. Hôm đó rời Trường Lạc Cung, Tư Nghiên Hằng về thẳng Dưỡng Tâm Điện.
Đỗ Tài nhân nhận một đống phần thưởng, không chỉ từ ngự tiền, mà Từ Ninh Cung, Triều Hòa Cung và Tống Chiêu nghi cũng sai người gửi đến.
Nàng ta chưa từng hầu hạ, nhưng nhờ công cứu hoàng tự, khiến mọi người trong cung lại chú ý đến nàng ta.
Khi Tư Nghiên Hằng đến Từ Ninh Cung thỉnh an, Thái hậu không quên nói đỡ:
"Phi tần nhập cung năm nay, còn vài người chưa hầu hạ, người ta đã vào cung rồi, con cũng nên nhìn qua một chút."
Cô nương khuê các vào cung mà từ đầu tới cuối bị bỏ rơi hoàn toàn, nói sao cũng không hay.
Nếu không thà ngay từ đầu đừng để người ta vào cung.
Lời này vốn nên là Trung cung khuyên Hoàng thượng, nhưng đáng tiếc, cung hiện không có Hoàng hậu, Thái hậu đành tự nói với Tư Nghiên Hằng, nếu không bà chỉ cần gây áp lực Hoàng hậu là đủ.
Còn với Chu Quý phi, Thái hậu không vui liền lườm một cái.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!