Chương 34: “Ngài biết rõ tần thiếp sẽ buồn.”

Không gửi?

Chử Thanh Oản ngẩng đầu, đôi mắt long lanh ngẩn ngơ nhìn Tư Nghiên Hằng. Tư Nghiên Hằng không nhìn thẳng vào nàng, hồi lâu, nàng hít hít mũi, không dám tin vào điều mình nghe thấy mà lí nhí nói:

"Ngài lừa tần thiếp."

Người kia thừa nhận rất thoải mái: "Đúng vậy."

Chử Thanh Oản nghẹn lời, bất bình lau nước mắt, cắn răng nói:

"Mọi người đều nói vua không nói đùa."

Tư Nghiên Hằng khẽ cười một tiếng: "Nếu nàng thấy không hài lòng, vậy trẫm hạ lệnh gửi đi bây giờ luôn nhé."

Chử Thanh Oản lập tức nắm lấy tay áo hắn, buột miệng:

"Không được."

Tư Nghiên Hằng điềm tĩnh cúi mắt nhìn nàng, từ khi đăng cơ, hắn chưa từng nghe ai nói "không được" với mình.

Hắn chậm rãi lặp lại hai chữ đó, khiến người ta không đoán ra cảm xúc.

Chử Thanh Oản thót tim, suýt quên người này không phải cha mẹ hay anh em nàng. Nàng lao tới ôm eo hắn, cúi đầu lí nhí:

"Thứ ngài đã tặng tần thiếp thì không được đem đi tặng người khác."

Tư Nghiên Hằng giọng lạnh nhạt: "Nàng dựa vào đâu mà nói như vậy?"

Lời của hắn không chút nể nang tình cảm gì cả, nhưng từ đầu đến cuối hắn không hề đẩy nàng ra.

Chử Thanh Oản nghẹn lại, cảm thấy hắn cố tình hỏi thừa.

Nàng ôm hắn chặt hơn, ngẩng mặt nhìn hắn, đôi mắt trong veo như chỉ thấy mỗi hắn, nàng cắn môi, giọng nghẹn ngào nhưng thẳng thắn:

"Ngài biết rõ tần thiếp sẽ buồn."

Bốn mắt chạm nhau, Tư Nghiên Hằng biết lời này của nàng chỉ là hư tình giả ý, nhưng vẫn không kìm được mà suy nghĩ.

Nàng sẽ buồn thật sao

Hắn muốn vạch trần, nói với nàng rằng chưa chắc.

Nhưng ánh mắt hắn rơi xuống cổ tay nàng, vệt máu chưa lau sạch, giờ khô lại trên da, khiến hắn trong khoảnh khắc này buộc phải ghi nhớ sâu sắc lời nàng.

Hắn thực sự đã hiểu rõ nàng sao?

Hình như không hẳn.

Nàng cũng giống các phi tần khác, thật giả lẫn lộn, dùng mọi thủ đoạn chỉ để leo cao, nhưng ở vài chi tiết nhỏ, lại có chút khác biệt, dù Tư Nghiên Hằng cũng không nói rõ được là khác ở đâu.

Ít nhất, chuyện hôm nay nếu là người khác, bất kể ai lúc đó cũng cũng không dám xé bỏ vật ngự ban.

Hành động này chỉ cần sơ suất một chút là sẽ bị ghét bỏ.

Ngay cả Tư Nghiên Hằng cũng thấy nực cười, khi Chử Thanh Oản bất kính như vậy, hắn lại không bỏ đi ngay.

Không lẽ nàng tức giận chỉ vì một dây bình an. Nàng xuất thân danh môn, từ bao giờ lại coi trọng một dây bình an tầm thường thế này.

Chử Thanh Oản thấy hắn không nói, vệt nước mắt khô trên mặt khó chịu, nàng vô thức giơ tay lau. Cổ tay bị trầy chút da, rỉ ít máu, hòa với nước mắt bôi lên khóe mắt, như thêm chút màu son ở đuôi mắt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!