Triều Hòa Cung.
Tô Bảo lâm đã quỳ dưới đất rất lâu, xung quanh các cung nhân cúi đầu thuận mắt làm như không thấy gì, Chu Quý phi lật xem sổ sách, như thể hoàn toàn không nhận ra trong điện còn có người này tồn tại.
Mãi đến khi Mai Ảnh dâng trà lên, nàng ta mới khẽ nhướng mắt, giọng mang ý châm biếm nhẹ:
"Tô Bảo lâm bây giờ mọi việc đều tự mình quyết định, còn đến tìm bổn cung làm gì?"
Tô Bảo lâm cúi đầu, dáng vẻ hạ mình đến cực điểm, giọng khẩn thiết: "Nương nương có giận tần thiếp thêm chút nữa cũng không sao, nhưng vụ sảy thai, tần thiếp thực sự có nỗi khổ riêng."
Chu Quý phi dựa vào ghế mềm, lơ đãng uống trà, chỉ cười khẩy trước lời Tô Bảo lâm.
Thực sự có nỗi khổ riêng?
Dù Tô Bảo lâm có nỗi khổ gì, biết mà không báo cũng là sự thật, qua mặt nàng ta dùng hoàng tự hãm hại Cẩn tần cũng là hoàn toàn không xem nàng ta ra gì.
Tô Bảo lâm mặt đầy đắng chát, khó khăn nhếch khóe môi:
"Hoàng thượng không tin tần thiếp, chẳng lẽ nương nương cũng không tin tần thiếp sao? Tần thiếp biết rõ Cẩn tần là người nương nương coi trọng, dù có ý lôi kéo cũng chẳng qua nổi, sao lại dùng hoàng tự để vu oan nàng ta?"
Nhắc đến hoàng tự, nỗi đau trên mặt nàng ta không giả, khuôn mặt vốn bệnh tật càng thêm trắng bệch.
Chu Quý phi kín đáo cau mày.
Lời Tô Bảo lâm vẫn tiếp tục: "Nương nương còn nhớ không, lúc ấy Tiểu Đức Tử từng nói, hắn tự tay đặt cao hương chứa hoa nghệ tây vào phần lễ của Ngọc Quỳnh Uyển, nhưng kết quả tra ra lại gột sạch hoàn toàn những nghi ngờ dành cho Cẩn tần."
"Giang ngự nữ cũng thú nhận chuyện mưu hại, mọi người đều biết nàng chỉ nhằm vào Cẩn Tần. Trong tình huống hữu tâm toán vô tâm*, Cẩn tần vẫn thoát được một cách sạch sẽ, chẳng lẽ không nói lên vấn đề sao?"
*Hữu tâm toán vô tâm: là một câu thành ngữ tiếng Trung, ý chỉ người có ý đồ và sự chuẩn bị sẽ dễ dàng vượt qua hoặc đánh bại người không cảnh giác, không có kế hoạch. Nó nhấn mạnh sự lợi thế của việc chủ động và tính toán so với sự bị động, vô tư.
Tô Bảo lâm nói càng lúc càng nhanh, thần sắc uất ức, rõ ràng trong thời gian dưỡng bệnh đã luôn suy nghĩ lại vụ việc lúc đó.
Chu Quý phi nửa tin nửa ngờ lời này.
Nhưng nàng ta thấy rõ sự oán hận của Tô Bảo lâm với Cẩn tần, điều này lại khiến nàng ta hơi tin lời Tô Bảo lâm.
Sau khi Cẩn tần vào cung, không ai nghe nói nàng ta có mâu thuẫn gì với người ngoài. Trước đây Tô Bảo lâm đối xử với mọi người cũng hiền lành, hai người vốn không có thù hận sâu đậm. Nếu không phải Tô Bảo lâm thực sự nghĩ Cẩn tần hại mình, sao lại oán hận nàng ta đến vậy?
Chu Quý phi tìm lý do cho sự oán hận của Tô Bảo lâm với Chử Thanh Oản, nhưng không nghĩ rằng đôi khi oán hận và niềm vui trên đời này chẳng cần lý do.
Thấy Chu Quý phi do dự, Tô Bảo lâm biết nàng ta đã nghe lọt lời mình. Nàng ta lau nước mắt, nghẹn ngào nói:
"Cẩn tần biết tần thiếp là người của nương nương, tần thiếp cũng từng hé lộ ý muốn lôi kéo nàng ta. Trước đây nàng ta tránh né thì thôi, giờ lại ra tay với tần thiếp, rõ là không có chút ý định nào dựa vào nương nương."
Tô Bảo lâm hiểu Chu Quý phi quan tâm điều gì.
Chu Quý phi nắm quyền hậu cung lâu, đặc biệt giờ triều đình đang thúc giục việc lập hậu, nàng ta càng để ý đến việc người khác âm thầm chống đối mình.
Với Chu quý phi, đó là sự xúc phạm quyền uy của nàng ta.
Một quân cờ bị bỏ đi, dù Chử Thanh Oản thực sự hại nàng ta thì sao? Chỉ cần không tổn hại lợi ích của Chu quý phi, nàng ta có thể làm ngơ.
Nhưng nếu Chử Thanh Oản hại hoàng tự mà Chu Quý phi luôn muốn, lại kín đáo làm mất mặt nàng ta thì sao?
Chu Quý phi tuyệt đối không dung thứ Chử Thanh Oản nữa.
Nàng ta mất hết tất cả, không hiểu sao Chử Thanh Oản vẫn được sủng ái, thậm chí sau này còn được Chu Quý phi âm thầm ủng hộ.
Triều Hòa Cung yên tĩnh rất lâu, Chu Quý phi mới khẽ gật đầu, nói với Tô Bảo lâm:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!