Chử Thanh Oản quay đầu nhìn Tư Nghiên Hằng, đặc biệt là Hà Tu dung dưới chân hắn, trong lòng nàng thoáng ngẩn ra vì ý nghĩ vừa lóe lên trong đầu.
Sao nàng lại thấy Tư Nghiên Hằng đối với Hà Tu dung có phần khoan dung?
Xét về người thẳng tính trong cung, ai cũng nghĩ đến Lý Mỹ nhân đầu tiên, nhưng thật ra Hà Tu dung cũng không kém, song thái độ của Hoàng thượng với hai người khác nhau một trời một vực.
Chuyện của Đỗ Tài nhân trước đây, dù Đỗ Tài Nhân với gương mặt bị thương, bất kể Trường Lạc Cung xảy ra chuyện gì, kết quả cuối cùng là Hà Tu dung cũng không bị phạt.
Hôm nay Ngụy Tự Minh còn khiến Tư Nghiên Hằng không vui, mọi người không dám lên tiếng, vậy mà Hà Tu dung vẫn dám lại gần hắn.
Nàng ta phải có chỗ dựa.
Hà Tu dung không con không sủng, điểm đáng nói duy nhất là nàng ta là người của Thái hậu.
Nhưng mâu thuẫn giữa Tư Nghiên Hằng và Thái hậu ai cũng thấy, dựa vào Thái hậu không thể là vốn liếng của Hà Tu dung.
Cao vị trong cung đếm trên đầu ngón tay, mà Hà Tu dung lại chiếm một.
Chỗ dựa của Hà Tu dung là gì?
Chử Thanh Oản thoáng nghĩ ra gì đó, nhưng thiếu chứng cứ và tin tức, khiến nàng không sao hiểu nổi.
Trong điện chỉ có tiếng khóc của Hà Tu dung, Lý Mỹ nhân cuối cùng thông minh một lần lên tiếng:
"Tiểu Lâm Tử vô tội, chắc chắn bị người sai khiến mới nhận tội, kẻ sau lưng rõ ràng nhắm vào Hà Tu dung, không tìm được chứng cứ nhưng chỉ nhìn Hà Tu dung bị phạt, ai được lợi nhất, cũng đoán được hôm nay ai chủ mưu."
Nói xong Lý Mỹ nhân lén liếc Chu Quý phi.
Mọi người thầm hít một hơi, Lý Mỹ nhân thật dám nói.
Hà Tu dung trong cung chỉ thân với Lý Mỹ nhân, người không hòa hợp thì khắp nơi, nhưng thù sâu hận lớn lại chẳng có ai.
Hà Tu dung bị phạt, ai là người được lợi nhất? Đương nhiên là Chu Quý phi, người không hòa hợp với Thái hậu.
Chu Quý phi lạnh mặt, nhếch môi không mang theo ý cười: "Ồ? Theo cao kiến của Lý Mỹ nhân, Hà Tu dung bị phạt, ai là người được lợi nhất?"
Lý Mỹ nhân gượng cười im bặt, nào dám chỉ đích danh Chu Quý phi.
Nàng ta không dám, nhưng sẽ có người dám.
Hà Tu dung cuối cùng tỉnh ngộ, trong cung tốn công sức đối phó nàng ta, cũng chỉ có Chu Quý phi!
Nàng ta khóc nói với Tư Nghiên Hằng: "Hoàng thượng! Ngoài Chu Quý phi, còn ai trong cung muốn đối phó thần thiếp thế này?! Ngoài nàng ta, ai có thể khiến Tiểu Lâm Tử phản bội thần thiếp!"
Chu Quý phi siết chặt tay trong tay áo, cảnh cáo nhìn Hà Tu dung:
"Không có chứng cứ, Hà Tu dung đừng ăn nói bừa bãi!"
Nàng ta không quan tâm Hà Tu dung, mà là Tư Nghiên Hằng có tin lời này không.
Chu Quý phi nghiêng đầu nhìn Tư Nghiên Hằng nhưng không thấy rõ thần sắc của hắn.
Hà Tu dung uất hận nhìn nàng ta: "Mọi thứ trong cung đều nằm trong tay người, người thẩm án cũng là người, dù có chứng cứ, chẳng lẽ Quý phi nương nương không thể tiêu hủy sao! Kẻ trộm hô bắt trộm, Quý phi nương nương chơi trò này bao lần rồi mới có thể thành thạo như thế này!"
Chu Quý phi lạnh mặt đứng bật dậy đập bàn:
"To gan!"
Nàng ta nhắm mắt, thoáng chốc lại mở ra thì sắc mặt dịu hơn đôi chút nhưng vẫn lãnh đạm: "Trong cung xảy ra chuyện này, bổn cung cũng đau lòng như ngươi nhưng đây không phải lý do để ngươi làm càn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!