Chương 22: Lén lén lút lút

Diên Hi Cung.

Hà Tu dung tức giận đứng trước giếng cạn, nàng ta không nói rõ được cảm xúc, vừa kinh hoàng vừa phẫn nộ.

Rốt cuộc là ai, dám ném thi thể gần cung điện của nàng ta?

Nghĩ đến chỗ cách nàng ta ngủ không xa có hai thi thể nằm đó, Hà Tu dung không nhịn được run lên.

Thi thể trắng bệch vì ngâm nước được phủ vải trắng, Hà Tu dung vừa nhìn thoáng qua đã nôn đến trời nghiêng đất lệch, lúc Chu Quý phi đến, còn nghe được tiếng mắng của nàng ta:

"Đêm Trung thu mà dám làm chuyện thất đức thế này, cả đời đáng bị cô độc khổ sở!"

Chu Quý Phi vốn ngủ không ngon, bị ồn ào đến đau đầu, nàng không kiên nhẫn: "Ngươi im lặng chút đi!"

Hà Tu dung vẫn còn sợ hãi lại bị mắng, trong lòng đầy bất bình:

"Quý phi nói thì dễ, người không bị ném xác ở Triều Hòa Cung của người đương nhiên người nhẹ nhàng vô sự!"

Hà Tu dung mắng chửi ác độc như vậy, cũng có ý rửa sạch nghi ngờ cho mình, dù sao người chết gần Diên Hi Cung, nàng ta là chủ vị nơi đây, khó tránh khỏi mang tội sơ suất.

Chử Thanh Oản và Tư Nghiên Hằng đến đúng lúc này.

Chử Thanh Oản vừa thấy thi thể, sắc mặt lập tức trắng bệch. Nàng lập tức quay mặt đi. Cơn buồn nôn dâng lên, nàng kéo tay áo Tư Nghiên Hằng khiến hắn cũng phải khựng lại.

Mọi người nghe tiếng động, không nhịn được quay đầu nhìn. Chu Quý phi đành nuốt lời quở trách Hà Tu dung, lạnh lùng liếc nàng ta một cái.

Hà Tu dung không để ý, vừa thấy Tư Nghiên Hằng, nước mắt đã tuôn rơi, khóc như hoa lê đái vũ:

"Hoàng thượng, ngài phải làm chủ cho thần thiếp, không biết kẻ khốn nào ném thi thể gần Diên Hi Cung, rõ ràng là ác ý!"

Nàng ta làm chủ một cung, chỉ kém Tống Chiêu nghi sinh Đại hoàng tử một tước vị, đương nhiên không chỉ dựa vào Thái hậu nương nương, nàng ta khóc nước mắt như chuỗi ngọc đứt rơi xuống mặt, hơn nữa trước mặt Tư Nghiên Hằng nàng ta luôn biết chừng mực, giờ sợ đến thất sắc thế này, đủ thấy sự kinh hoàng của nàng ta.

Hà Tu dung nắm tay áo Tư Nghiên Hằng, trâm ngọc trên đầu lỏng lẻo, hạt châu rủ xuống bên tai, nghẹn ngào nhìn hắn.

Tay áo bị kéo, Tư Nghiên Hằng hơi mất kiên nhẫn, liếc Hà Tu dung một cái:

"Nàng là chủ một cung, đừng để người ta cười nhạo."

Hà Tu dung nghẹn lời, nàng ta thế này là khiến người cười nhạo, còn Chử Mỹ nhân yếu đuối không chịu nổi thì lại đáng sao?

Thật là thiên vị.

Nàng ta lập tức buông tay, nghiêng đầu lau nước mắt, giọng nghẹn ngào:

"Là thần thiếp thất thố."

Tư Nghiên Hằng không để ý nàng ta, hắn vừa ngủ đã bị đánh thức, tâm trạng vốn không tốt, đâu rảnh an ủi người khác?

Người duy nhất hiểu được Tư Nghiên Hằng lúc này là Chử Thanh Oản, trước khi ngủ nàng rõ ràng đợi rất lâu, sớm không đến muộn không đến, đúng lúc khi nàng vừa ngủ thì chuyện xảy ra, đúng là hành hạ người khác mà.

Chử Thanh Oản cũng buông tay áo Tư Nghiên Hằng. Nàng liếc nhìn giếng cạn thấy một nhóm phi tần đứng đó, hẳn cũng như nàng cảm thấy khó chịu nên sắc mặt trắng bệch.

Nàng hơi khó hiểu, nếu đã sợ hãi thì sao còn ra đây?

Nếu không phải nàng nhận tin cùng Tư Nghiên Hằng, nàng tuyệt đối không muốn nửa đêm ra ngoài thế này.

Tư Nghiên Hằng cũng lạnh mặt:

"Nơi này là danh lam thắng cảnh gì sao, khiến các ngươi nửa đêm chạy đến đây?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!