Chử Thanh Oản trong lòng có chuyện bận tâm, thật ra không quá để tâm đến việc hôm nay Tư Nghiên Hằng sẽ đi đâu.
Nhưng Tư Nghiên Hằng nhớ lời hẹn với nàng, đối với nàng cũng là chuyện tốt. Nàng luôn nhớ một điều, khi nên vui thì vui, khi nên buồn thì buồn, không thể làm mất hứng, cũng không thể để Tư Nghiên Hằng nghĩ nàng không quan tâm ngài ấy.
Chử Thanh Oản dưới ánh nhìn của mọi người, cùng Tư Nghiên Hằng xoay người rời đi.
Hà Tu dung liếc Du Phi một cái, không nhịn được che môi cười, hôm nay nàng ta vốn không có hy vọng gì nhưng lại được xem trò hay của Du Phi cũng không tệ.
Chu Quý phi quét mắt nhìn nàng ta một cái, so với mối uy h**p từ Du Phi, thật ra nàng cũng không thích Hà Tu dung, ai bảo Hà Tu dung là người của Thái hậu, nàng lạnh giọng:
"Được rồi, còn đứng đây làm gì, về sớm đi."
Hà Tu dung nói bóng gió: "Cung của thần thiếp lại chẳng chuẩn bị canh giải rượu, về muộn chút cũng không sao."
Du Phi đột nhiên quay đầu, ánh mắt ghim chặt Hà Tu dung, sắc mặt Hà Tu dung cứng đờ, nàng ta không dám đối mặt với Du phi, nàng ta và Du phi có chênh lệch về tước vị, nhưng nếu không phải bất đắc dĩ thì Du Phi cũng ít khi nhắm vào nàng, dù sao Du Phi đã không hòa hợp với Chu Quý Phi, càng không muốn thêm ánh mắt của Thái hậu.
Không ai để ý Hà Tu dung nhưng không thể không kiêng dè người sau lưng nàng.
Du Phi không làm gì được nàng ta, nhưng cũng không có chuyện mìnhbị châm chọc mà cũng dễ dàng bỏ qua, nàng ta lạnh mắt:
"Chẳng trách Hà Tu dung thân với Lý Mỹ nhân, đều cùng một mạch, không quản được miệng mình."
Lý Mỹ nhân tròn mắt, chỉ thấy mình vô cớ gặp họa, nàng ta cũng chẳng nói gì, sao còn bị Du phi mắng chung?
Hà Tu dung cũng tức đến xanh mặt.
Du phi không nhanh không chậm cười khẽ, ý giễu cợt không cần nói cũng rõ: "Cũng phải, nếu không Hoàng thượng đã chẳng lười đến Diên Hi Cung."
Hà Tu dung đúng là lâu không được thị tẩm, bị người châm chọc trắng trợn thế này, nàng ta xấu hổ đến mặt đỏ tai hồng, nhất thời không quan tâm gì khác, buột miệng nói:
"Du phi nương nương được sủng thì sao, chẳng phải cũng không giữ được Hoàng thượng sao?!"
Phi tần xung quanh sợ đến ngẩn người, cúi đầu như chim cút không dám nhìn cũng không dám nghe, chỉ hận mình không điếc, còn hơi ghen tị Chử Thanh Oản vì được đi sớm.
Ánh mắt Du phi hoàn toàn lạnh xuống, nàng vào cung bao lâu, đây là lần đầu bị người lấy ân sủng của Tư Nghiên Hằng ra giễu.
Cung nữ của Hà Tu dung, Vân Lâm sợ hãi, vội kéo tay áo nàng ta, Hà Tu dung tỉnh táo lại, cả người cứng đờ không dám nhìn sắc mặt Du phi.
Hồi lâu Du phi khẽ cười:
"Được lắm, Hà Tu dung."
Phi tần xung quanh nhìn nhau, không ai dám xen vào lúc này.
Chu Quý Phi xoa trán cảm thấy hơi đau đầu, Du phi vốn được sủng chưa từng bị ai chỉ mặt trêu tức, nếu thật sự nổi giận sẽ chẳng kiêng nể Hà Tu dung là người của ai.
Hà Tu dung tối nay uống rượu, uống luôn cả đầu óc sao?
Hết người này đến người kia, chẳng ai khiến nàng bớt lo!
Chu Quý phi cắt ngang tranh chấp của hai người: "Đủ rồi! Các ngươi làm gì vậy? Hôm nay Trung Thu, nhất định phải náo loạn đến khó coi mới chịu dừng sao?"
Hà Tu dung đang lo không khí cứng đờ, lời Chu Quý phi như cho nàng ta bậc thang, nàng ta lập tức hành lễ:
"Thần thiếp biết sai."
Du phi nhìn chằm chằm Hà Tu dung một cái, không thèm để ý Chu Quý phi, xoay người rời đi.
Cảm xúc trong mắt Chu Quý phi cũng nhạt đi, nàng lạnh lùng nhìn Hà Tu dung:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!