Trong Thái Hòa điện, trên đài có nghệ nhân gảy đàn ca hát nhưng Chử Thanh Oản lại thỉnh thoảng quay đầu nhìn ra ngoài.
Sao Lộng Thu vẫn chưa về?
Tụng Hạ an ủi nàng: "Có lẽ có việc gì đó làm chậm trễ, chủ tử đừng quá lo lắng.
Lời nói là vậy nhưng Tụng Hạ cũng không nhịn được lo lắng đề phòng, Lộng Thu đi lấy ô cho chủ tử, có thể có gì khiến nàng ấy chậm trễ việc được giao?
Tư Nghiên Hằng ngồi ở vị trí trên cao, hai bên là Thái hậu và Chu Quý Phi, trưa nay là gia yến, người đến đều là hoàng thân quốc thích, người vui nhất trong hậu cung không ai ngoài Cố Mỹ Nhân, nàng nâng chén kính về phía chỗ Trưởng công chúa, cười đến lông mày cong nhẹ.
Trưởng công chúa hơi bất đắc dĩ lắc đầu, cẩn thận quan sát nàng từ đầu đến chân, thấy cảm xúc nàng không có chỗ nào giảm sút, cũng dần yên tâm.
Chử Thanh Oản liếc nhìn Cố Mỹ Nhân một cái, trong lòng có phần hơi ghen tị, vào cung rồi như cách một vực sâu với gia đình ngày trước, muốn gặp lại người thân phải có thánh ân phê chuẩn mới được gặp.
Rất ít người như Cố Mỹ Nhân có thể thường xuyên gặp được người thân.
Vị trí của Chử Thanh Oản cách Tư Nghiên Hằng hơi xa, nhưng Tư Nghiên Hằng nghiêng đầu một cái là thấy nàng, đương nhiên cũng thu hết được vẻ mất tập trung của nàng vào mắt.
Tư Nghiên Hằng bất ngờ nhướng mày, trưa nay chẳng phải tinh thần nàng còn phấn chấn sao.
Chử Thanh Oản không biết ý nghĩ của Tư Nghiên Hằng, khi thấy bóng dáng Lộng Thu xuất hiện ở cửa điện, nàng cuối cùng cũng thở phào, nhưng ngay sau đó, Chử Thanh Oản lại nhíu mày.
Lộng Thu lúc ra ngoài với nàng, không hề mặc bộ y phục này.
Khi Lộng Thu đến gần, Chử Thanh Oản mới nhận ra nàng ta thoa chút phấn son, thêm chút hồng hào cho khuôn mặt, trong lòng nàng không nhịn được sinh ra chút khó hiểu, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Chử Thanh Oản khẽ hỏi: "Sao chậm vậy?"
Lộng Thu muốn khóc, nàng thật sự đã khóc một trận, khi về Ngọc Quỳnh Uyển thay quần áo đã làm Trì Xuân giật mình, nàng cũng không nhịn được lao vào lòng Trì Xuân trút cảm xúc.
Nàng chỉ mới mười mấy tuổi, lần đầu tận mắt chứng kiến khung cảnh đó, nỗi kinh hoàng trong lòng căn bản không nói ra được.
Vẫn là Trì Xuân giúp nàng sửa soạn lại, vốn Trì Xuân muốn thay nàng mang ô đến, nhưng bị Lộng Thu ngăn, nàng lo Trì Xuân thuật lại với chủ tử sẽ có sơ sót.
Lộng Thu rót một chén rượu trái cây cho Chử Thanh Oản, khi Chử Thanh Oản chạm tay nàng, cảm giác lạnh lẽo khiến nàng giật mình.
Lúc này, tay Lộng Thu run lên, rượu trái cây đột nhiên đổ lên người Chử Thanh Oản, nàng khẽ hoảng hốt, vội xin lỗi: "Là nô tỳ tay run, xin chủ tử thứ tội."
Loại yến tiệc cung đình như vậy, để phòng bất trắc, các chủ tử mỗi cung không chỉ chuẩn bị một bộ y phục.
Cố Mỹ Nhân nhìn họ một cái, nàng vốn thiện tâm, nhắc nhở:
"Chử Mỹ Nhân mau đi thay y phục đi, nếu không thất lễ trước điện bị người khác bắt lỗi, luôn không tốt chút nào."
Chử Thanh Oản hơi đau đầu chỉ vào Lộng Thu: "Ngươi đúng là hậu đậu."
Nói rồi, nàng đứng dậy cùng Lộng Thu kín đáo đi đến điện phụ, Tụng Hạ không đi theo, lát nữa Chử Thanh Oản còn phải quay lại, nàng ấy phải ở lại thay chủ tử để ý chuyện xảy ra trong điện.
Chính điện náo nhiệt càng làm điện phụ yên tĩnh, Lộng Thu lấy y phục dự bị mang ra, rèm cũng được kéo kín, xung quanh hoàn toàn không còn người ngoài.
Cảm giác đau đầu trên mặt Chử Thanh Oản tan đi, nàng nhíu mày, cực kỳ bình tĩnh hỏi:
"Đã xảy ra chuyện gì rồi?"
Khi hỏi câu này, lòng Chử Thanh Oản nặng trĩu, rốt cuộc xảy ra chuyện gì mà khiến Lộng Thu phải nhắc nhở nàng như thế này?
Nàng quá hiểu Lộng Thu, vừa thấy trạng thái Lộng Thu bước vào đã thấy không đúng, thoa chút phấn son không phải để thêm sắc mà là để che đi gương mặt trắng bệch của mình.
Chử Thanh Oản cũng hiểu rõ Lộng Thu trung thành với nàng, nếu không phải bất đắc dĩ, Lộng Thu tuyệt đối không để nàng dễ dàng thất lễ trước người ngoài.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!