Mặt trời đã lên cao, ánh nắng ấm áp chiếu lên mái ngói xanh. Cung nhân của Trường Xuân Hiên cúi đầu thuận mắt đứng dưới hành lang dài, mượn bóng ngói để tránh cái nóng còn sót lại.
Thanh Ly bưng khay trà bước lên nền gạch đá xanh. Khi nghe thấy vài tiếng động từ bên cạnh truyền đến, nàng không khỏi dừng bước, quay đầu liếc nhìn Ngọc Quỳnh Uyển. Chiêu Dương Cung đã lâu chỉ có một vị phi tần là chủ tử, nàng quen với sự yên tĩnh bên cạnh, giờ đột nhiên có tiếng động, nhất thời nàng còn chưa thích nghi được.
Thanh Ly cau mày thu lại ánh nhìn. Đất sau cơn mưa hôm qua vẫn còn ẩm ướt, nàng cọ sạch bùn dưới chân rồi mới bước vào nội điện.
Trong nội điện, một nữ tử mặc cung trang màu sen nhạt tựa trên trường kỷ lật sách. Đợi Thanh Ly đặt khay trà xuống, nàng mới buông sách, ánh sáng từ gương đồng phản chiếu đôi mày mắt dịu dàng của nàng. Thấy vẻ mặt Thanh Ly, nàng hiểu ý hỏi:
"Các tân phi đã nhập cung rồi sao?"
Thanh Ly đáp: "Chắc là vậy, nô tỳ nghe thấy động tĩnh bên cạnh."
Vừa nói, Thanh Ly vừa nhanh nhẹn bưng trà đưa cho chủ tử.
Tô Tần dường như khựng lại một chút, mà cũng có thể không. Nàng cúi đầu nhấp trà, bỗng nhiên khựng lại rất khẽ, không đợi Thanh Ly thắc mắc, Tô tần nhẹ giọng hỏi:
"Trà Ngân Châm này là trà cũ từ năm ngoái sao?"
Thực ra câu hỏi này không cần trả lời. Năm ngoái khi nàng được thăng làm Tần, mới được vị kia ban thưởng một ít. Năm nay, trà cống phẩm mới nhập cung hoàn toàn không có phần của Trường Xuân Hiên.
Lời vừa dứt, Tô tần cũng nhận ra điều gì đó, không đợi Thanh Ly đáp, nàng cúi mắt, chậm rãi uống từng ngụm trà cho đến hết.
Thanh Ly hơi ngẩn ra. Thời gian gần đây, chủ tử vẫn biểu hiện như thường lệ, khiến nàng không cảm thấy có gì bất thường.
Mãi đến giờ, Thanh Ly mới nhận ra sự khác lạ. Chủ tử sao có thể không để tâm chút nào? Nếu thật sự không để tâm, sao lại vô thức chú ý đến thời điểm tân phi nhập cung?
Trong lòng Thanh Ly đột nhiên có chút khó chịu.
Nàng là người chủ tử mang vào cung, sao có thể không hiểu chủ tử? Chủ tử đâu phải đang nói về trà.
Chủ tử nhập cung hai năm trước, trong hai năm này cũng có chút sủng ái, nếu không sao có thể thăng lên Tần vị chỉ trong hai năm? Nhưng phi tần trong cung cũng như trà cống phẩm này, luôn có cái mới thay cái cũ, đồ cũ thường không được người ta yêu thích bằng đồ mới.
Thanh Ly nhìn chén trà, trong lòng không khỏi hối hận.
Trà Ngân Châm này là năm ngoái thánh thượng ban thưởng. Trước đây dù không thấy chủ tử có gì bất thường, nàng vẫn lo chủ tử không thoải mái trong lòng. Hôm nay khi pha trà, nàng cố ý chọn trà thánh thượng ban, chỉ muốn chủ tử biết hoàng thượng vẫn còn nhớ đến mình. Ai ngờ lại vụng về làm hỏng chuyện.
Trong lúc chủ tớ Trường Xuân Hiên trò chuyện, Chử Thanh Oản cũng đã chuẩn bị xong, đến Trường Xuân Hiên thỉnh an.
Bước vào Trường Xuân Hiên, Chử Thanh Oản kín đáo quan sát xung quanh. Cung nhân làm việc cẩn thận, bước đi trên hành lang không phát ra chút tiếng động. Đến trước điện, một cung nhân cúi người, không kiêu ngạo cũng không tự ti, nói:
"Mời Chử Tài nhân chờ một chút, để nô tỳ vào thông báo."
Chử Thanh Oản đứng trước điện, cảm nhận được vài ánh nhìn kín đáo. Nàng là người mới, gây tò mò cho mọi người cũng là chuyện thường tình.
Trong nội điện, Tô tần đang nói chuyện với Thanh Ly, nghe cung nhân vào báo, nàng không bất ngờ. Trong cung có phi tần phẩm vị cao hơn, chỉ cần Chử Tài nhân này không ngốc, chắc chắn sẽ không giả vờ không biết.
Tô tần bảo cung nhân mời người vào, ngước mắt nhìn Thanh Ly, buồn cười lắc đầu: "Thôi, mau thu lại cảm xúc đi, kẻo người ta nhìn thấy lại cười cho."
Thanh Ly vội cúi đầu, lau mặt.
Khi Chử Thanh Oản được dẫn vào, vẻ mặt Thanh Ly đã trở lại bình thường, nhưng không khí còn sót lại vẫn khiến Chử Thanh Oản khẽ chớp mắt. Nàng làm như không nhận ra, cúi người hành lễ:
"Tần* thiếp bái kiến Tô tần."
*Hậu cung tần phi gặp được 3 người Hoàng thượng, Hoàng hậu, Thái hậu thì tự xưng thần thiếp, trừ 3 người đó ra, gặp đựa người có phân vị cao hơn thì tự xưng tần thiếp, gặp người có phân vị thấp hơn tự xưng bổn cung.
Nàng hơi cúi đầu, thể hiện sự tôn kính với phẩm vị cao hơn.
Chính hành động này khiến Tô tần nhìn rõ toàn bộ gương mặt nàng. Ánh mắt Tô tần khẽ ngưng lại, hơi thở trong khoảnh khắc siết chặt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!