Chương 18: “Nàng là người khó đối phó nhất”

Đám phi tần im lặng lẳng lặng nghe Chu Quý phi bị mắng. Cho dù là Du phi nương nương lúc này cũng chẳng dám thể hiện.

Không khí nặng nề, Chử Thanh Oản an phận ngồi yên, không dám đụng đến chén trà vì sợ gây chú ý.

Bầu không khí này chấm dứt khi Tư Nghiên Hằng đến.

Trong điện yên tĩnh trở lại, Chu Quý phi thở phào, không muốn nhìn Thái hậu thêm chút nào nữa, vội đứng dậy hành lễ: "Thần thiếp tham kiến Hoàng thượng."

Hiếm khi nàng lộ vẻ u sầu, gượng cười với Tư Nghiên Hằng.

Chu Quý phi không nói, nhưng ai cũng nhìn ra sự ủy khuất của nàng.

Tư Nghiên Hằng không nhìn mọi người, Du phi cũng bị bỏ qua một bên, kéo Chu Quý phi đứng dậy, như chẳng biết gì, nhướn mày hỏi :"Có chuyện gì vậy?"

Hoàng thượng ngồi xuống, Chu Quý phi ngồi cạnh. Ánh mắt ngài chuyển sang Thái hậu: "Quý phi có chỗ nào khiến mẫu hậu không vui? Nàng thường ngày chăm sóc công chúa, xử lý cung vụ, khó khỏi tránh sơ suất. Nếu không đúng, mẫu hậu dạy bảo là được, cần gì phải nghiêm khắc như vậy."

Hoàng thượng chẳng hỏi chuyện gì, đã quy hết cho Thái hậu khắt khe.

Du phi bất giác siết chặt khăn tay.

Mỗi lần thế này, nàng không hiểu Hoàng thượng. Rõ ràng nàng được sủng nhất, nhưng ngài luôn thiên vị Chu Quý phi một cách khác thường.

Thái hậu mặt khó coi, thực sự thất vọng với hoàng nhi này.

Thấy Tư nghiên Hằng bênh vực Chu Quý phi, bà cảm thấy chướng mắt.

Thái hậu từng muốn chia rẽ, phân quyền Chu Quý phi, dần kéo về tay mình. Bà đề nghị Du phi tiếp quản một phần cung quyền, nhưng Tư Nghiên Hằng lặng lẽ bác bỏ.

Nếu là Hạo nhi ngồi đây, sao dám vì người khác mà trái ý bà?

Chu ma ma dâng trà, tiếng động khẽ kéo Thái hậu tỉnh táo. Bà hít sâu, lạnh giọng:"Chính vì ngài luôn bênh vực nàng ta, khiến nàng ta có chỗ dựa, giờ ngay cả ai gia cũng chẳng coi ra gì!"

Tư Nghiên Hằng không dao động, liếc trà Chu ma ma dâng, không đụng đến: "Quý phi luôn kính trọng mẫu hậu, có lẽ hiểu lầm gì đó. Mẫu hậu hà tất phải so đo với hậu bối."

Thái hậu tức nghẹn.

Chứng kiến cuộc tranh cãi của mẫu tử Hoàng thượng, Chử Thanh Oản nín thở, nhưng lúc này nàng hiểu rõ: tuyệt đối không nên dây vào Thái hậu.

Trong cung này có rất nhiều người ở vị trí cao, nhưng Hoàng thượng là người nắm quyền, chủ nhân thật sự trong cung chỉ có một.

Nàng nhớ cha kể nàng kể rằng, trước khi Tư Nghiên Hằng lên ngôi, Thái hậu chỉ là một Tu dung, miễn cưỡng làm chủ một cung. Hiện nay trong cung không có Hoàng hậu, cũng liên quan đến việc ngài không được trọng dụng trước đó.

Trước khi lên ngôi, Tư Nghiên Hằng đã hai mươi hai, qua tuổi thành niên.

Các hoàng tử được Tiên đế coi trọng, mười sáu mười bảy đã có vương phi. Trước khi lên ngôi, ngài chỉ có hai trắc phi, Du phi còn là năm cuối cùng mới vào vương phủ.

Khi lên ngôi, Thái hậu đề nghị ngài cưới nữ nhân nhà họ Chu làm hậu, bị ngài từ chối thẳng.

Từ đó, quan hệ mẹ con vốn đã nhạt nay càng rơi xuống đáy.

Thái hậu và Chu Quý phi tuy cùng họ Chu, nhưng không cùng nhà, chẳng phải danh môn vọng tộc, ngay cả Chử Thanh Oản cũng tự tin gia thế của mình vượt hai nhà một bậc.

Nhà mẹ Chu Quý phi và Du phi, sau khi ngài lên ngôi mới dần hưng thịnh, đến nay cũng đã thành một thế lực.

Nói cách khác, trước khi lên ngôi, nữ nhân hậu viện của ngài chẳng giúp được gì.

Vì thế, các thế gia thèm khát hậu vị.

Chử Thanh Oản thoáng lóe lên một ý nghĩ vi diệu, cảm thấy rằng hậu vị chỉ là mồi nhử của Tư Nghiên Hằng, khiến các thế gia ra sức vì ngài.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!