Triều Hòa Cung.
Chử Thanh Oản đến không sớm không muộn, trong số những người ở vị trí cao chỉ có Tống Chiêu nghi đến trước. Chiếu chỉ thăng vị của nàng đã truyền đến Triều Hòa Cung, chỗ ngồi cũng thay đổi.
Nàng vốn ngồi dưới Lý Mỹ nhân, giờ đối diện nàng ta.
Vừa ngồi xuống, ánh mắt Lý mỹ nhân thay đổi. Sống trong cung lâu, ai chẳng hiểu ý nghĩa của sự thay đổi này. Ánh mắt Lý Mỹ nhân đảo qua lại giữa Chử Thanh Oản và Giang Bảo lâm.
Chử Thanh Oản nhận ra, buông chén trà, đợi Lý Mỹ nhân lên tiếng.
Quả nhiên, Lý Mỹ nhân không bỏ lỡ cơ hội gây chuyện, tò mò hỏi:
"Nghe nói hôm qua Hoàng thượng cùng Giang Bảo lâm dạo Ngự Hoa Viên, giữa đường gặp Chử Tài nhân, có thật không?"
Chiếu chỉ chưa truyền xuống, Lý Mỹ nhân giả vờ không biết Chử Thanh Oản thăng vị, vẫn gọi "Chử Tài nhân".
Nghĩ vậy, Lý Mỹ nhân thầm bĩu môi. Nàng ta vào cung bốn năm, hai năm mới lên được Mỹ nhân nhân. Chử Thanh Oản vào cung bao lâu chứ?
Thật khiến người ta khó chịu.
Trong điện im lặng, mọi ánh mắt đổ dồn vào Chử Thanh Oản và Giang Bảo lâm. Ai chẳng thích xem náo nhiệt?
Chử Thanh Oản đoán hôm nay sẽ có người nhắc chuyện này, nhưng không ngờ Lý Mỹ nhân hỏi thẳng như thế.
Giang Bảo lâm cứng mặt. Hôm qua về nàng đã khó chịu, ai ngờ Lý Mỹ nhân lại xát muối vào vết thương. Phẩm vị thấp hơn, nàng không thể không đáp.
Giang Bảo lâm nhanh chóng giấu cảm xúc, không phủ nhận, chỉ nói mơ hồ, như gượng cười: "Chỉ là trùng hợp thôi."
Là sự thật, nhưng biểu cảm này lại khiến người ta tò mò.
Lý Mỹ nhân phấn chấn, làm ra vẻ như bênh vực Giang Bảo lâm nói: "Dù Chử Tài nhân lâu không gặp hoàng thượng, nhưng Giang Bảo lâm hiếm có cơ hội ở cùng ngài, Chử Tài nhân làm vậy có phần hơi không phải."
Một câu ám chỉ cả hai. Giang Bảo lâm cũng chẳng vui.
Chử Thanh Oản nuốt ngụm trà, cười khẽ: "Lý Mỹ nhân nói đùa. Người trách tần thiếp không phải, là cho rằng tần thiếp không nên đồng ý cùng hoàng thượng đi ngắm hồ, hay là cảm thấy hoàng thượng làm sai?"
Lý Mỹ nhân nghẹn lời.
Nàng ta nào dám trách Hoàng thượng? Còn Chử Tài nhân không nên đồng ý? Hoàng thượng mời, ai dám từ chối?
Vậy nên, Chử Thanh Oản bảo nàng ta đang đùa.
Lý Mỹ nhân chửi thầm, lại là một kẻ lanh lợi. Nghĩ phẩm vị nàng ta giờ ngang mình, nàng không tiếp tục, cười gượng: "Ta chỉ nói bâng quơ, Chử Tài nhân đừng để tâm."
Giang Bảo lâm thấy chán chường, thầm mắng Lý Mỹ nhân vô dụng, thích khơi chuyện nhưng gặp đối thủ cứng thì mềm ngay.
Nàng liếc Cố Mỹ nhân im lặng, ngập ngừng:
"Chỉ tiếc Cố Mỹ nhân hôm qua chuẩn bị kỹ để du hồ*, cuối cùng đành mất hứng mà quay về."
*Du hồ: đi thuyền thưởng ngoạn phòng cảnh trên hồ
Câu "mất hứng" kéo Cố Mỹ nhân vào lùm xùm.
Chử Thanh Oản khẽ nhíu mày.
Giang Bảo lâm kín đáo cong môi. Nàng không đấu lại Chử Thanh Oản, Lý Mỹ nhân vô dụng, nhưng thân phận Cố Mỹ nhân đủ sức. Nàng không tin Cố Mỹ nhân thật sự vô tư, hôm qua bị mất hứng, chẳng lẽ không có chút cảm xúc nào?
Cố Mỹ nhân thật sự không có. Bị nhắc tới, nàng suýt sặc trà.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!