Chử Thanh Oản ở trong cung mấy tháng, mỗi khi Tam hoàng tử đến tìm nàng, nàng hầu như chưa từng từ chối. Cũng vì thế, người ta cảm thấy nàng và Tam hoàng tử rất hòa hợp.
Nhưng nàng vốn không phải người trong cung, ở lại đây lâu như vậy đã là không hợp quy củ. Có lẽ vì sinh thần của Chử Các lão sắp đến, Quý phi cuối cùng cũng đồng ý thả nàng rời cung về nhà.
Trong Khôn Ninh Cung, Hoàng hậu lật xem sổ sách của Kính Sự tháng này. Ngoài vài phi tần mới nhập cung, nơi Hoàng thượng đến nhiều nhất vẫn là Dực Hòa Cung.
Quý phi được sủng ái, hơn nữa sự sủng ái ấy lâu nay không hề suy giảm.
Cung nhân phe phẩy quạt cho Hoàng hậu, cũng nhìn thấy trên giấy trắng mực đen ghi đầy ba chữ "Dực Hòa Cung". Người này cảm thán:
"Bản thân được sủng ái, dưới gối còn có hoàng tử được Hoàng thượng yêu thương nhất. Ai ngờ được, một người lúc nhập cung chẳng hề gây chú ý, cuối cùng lại là người cười đến cuối cùng."
Hoàng hậu thần sắc bình thản, nhưng chợt nhớ đến Nhị hoàng tử mà nàng gặp cách đây không lâu. Nàng nhàn nhạt nói:
"Kết quả cuối cùng chưa định, nói lời này còn hơi sớm."
Cung nhân ngẩn ra, có chút kinh ngạc. Tình thế trong cung hiện nay, lẽ nào còn có thể thay đổi?
Có thay đổi được không?
Hoàng hậu cũng không biết.
Nhưng Nhị hoàng tử, người có thể trong đám hoàng tử dựa vào mưu kế của mình để kết nối với Chử gia, không thể xem thường.
Quý phi đắc ý quá lâu, đến mức dù biết Nhị hoàng tử đã liên kết với Chử gia, nàng ta vẫn không coi Nhị hoàng tử ra gì.
Kiêu ngạo.
Nàng là Hoàng hậu, sau này cũng sẽ là Hoàng thái hậu, là đích mẫu của Thái tử. Chỉ cần muốn giữ được danh tiếng hiếu thuận, hoàng đế tương lai cũng phải kính trọng nàng.
Với Hoàng hậu, ai lên ngôi dường như không khác biệt lắm.
Chỉ có điều, Hoàng hậu hiểu rõ chuyện nhà mình. Hoàng thượng kính trọng nàng, nhưng yêu thương Quý phi. Hiện tại còn để mặc Quý phi lôi kéo thế lực trong triều, sau này cũng sẽ để lại cho Quý phi đủ thế lực để nàng ta an nhàn vô ưu. Nếu Tam hoàng tử lên ngôi, nàng, Hoàng thái hậu này, chẳng qua cũng chỉ là vật trang trí.
Nói ra cũng thật nực cười.
Nàng và Hoàng thượng là phu thê từ thuở thiếu thời, cùng nhau nâng đỡ đến nay. Sau này Hoàng thượng gặp Quý phi, dù nhớ đên tình nghĩa phu thê vẫn kính trọng nàng, nhưng nàng biết rõ, Hoàng thượng đối với Quý phi có chút áy náy, áy náy vì không thể để nàng ta ngồi lên vị trí Hoàng hậu.
Hoàng thượng yêu thích Quý phi, nên muốn dành cho nàng ta mọi thứ tốt nhất.
Nàng có thể vững vàng ngồi trên ghế Hoàng hậu, chính là dựa vào tình xưa và sự hiểu biết về hoàng thượng. Vì thế, từ đầu đến cuối, nàng chưa từng để tâm đến sự tồn tại của Quý phi.
Nàng rất rõ, một khi nàng ghen ghét Quý phi hoặc ra tay với nàng ta, vị trí Hoàng hậu của nàng cũng sẽ đến hồi kết.
Nàng cả đời làm một tượng gỗ, khoan dung độ lượng, đoan trang lịch sự, nhưng cũng khiến Hoàng thượng và Quý phi tin tưởng nàng.
Nhưng thỉnh thoảng, nàng cũng nghĩ, dựa vào cái gì chứ?
Nàng và gia tộc mẫu thân nâng đỡ Hoàng thượng đến ngày hôm nay, cuối cùng người được lợi ích và trái tim của Hoàng thượng lại là người khác.
Quý phi có thể tiếc nuối vì không làm được Hoàng hậu, mỗi lần buồn bã hay khó chịu đều khiến Hoàng thượng thương xót và áy náy. Nhưng nàng lại không thể ghen ghét khi chồng mình sủng ái người khác.
Nàng sống như một kẻ giả tạo.
Khi còn trẻ, vì phụ mẫu nàng nhẫn nhịn. Sau này, vì gia tộc và ca ca, nàng nhẫn nhịn. Nhưng đến cuối đời, trong lòng nàng vẫn còn chút oán khí.
Nàng không có con cái ruột thịt, nhưng trong hậu cung, hoàng tử không có sinh mẫu cũng không phải không có. Vậy mà Hoàng thượng không cho nàng nuôi dưỡng bất kỳ ai. Nàng hiểu rõ trong lòng, Hoàng thượng đang đề phòng nàng.
Nàng không thể tiếp xúc với các hoàng tử không có sinh mẫu, nếu không, hoàng thượng sẽ là người đầu tiên nghi ngờ ý đồ của nàng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!