Ánh mắt Tư Nghiên Hằng thoáng chốc ngưng đọng, xung quanh như lặng theo tiếng gió. Lọn tóc đen quấn quanh ngón tay hắn, mang theo chút ngứa ngáy khó tả.
Hồi lâu, Tư Nghiên Hằng buông tay, nói: "Đã hứa với nàng, trẫm tất nhiên sẽ đến."
Chử Thanh Oản chỉ tin ba phần, nhưng không ngăn mắt nàng lóe lên niềm vui. Nàng nhìn thẳng Tư Nghiên Hằng, ai cũng thấy tâm trạng nàng tốt lên.
Tô tần nhìn thấy cảnh này, từ từ siết chặt khăn tay.
Thanh Ly kín đáo đỡ nàng, cho nàng tựa vào, ánh mắt lo lắng nhìn về phía nàng.
"Gặp tình cờ" Tư Nghiên Hằng là giả, nhưng hôm nay là sinh thần nàng thì thật. Nàng không ngờ Tư Nghiên Hằng không chút do dự bước đến chỗ Chử Thanh Oản.
Nàng tưởng… ít nhất khi nghe tin này, Hoàng thượng sẽ nảy sinh lòng thương xót với nàng.
Nhưng không có.
Tô tần luôn biết hậu cung phi tần thường xuyên đổi mới, tự nhủ phải bình tĩnh, nhưng khi Tư Nghiên Hằng thật sự chọn người khác trước mặt nàng, nàng mới nhận ra Hoàng thượng chẳng chút thương xót nàng.
Ánh mắt Chử Thanh Oản vượt qua Tư Nghiên Hằng, chạm mắt Tô tần.
Cùng ở một cung, Tô tần là phi tần nàng gặp nhiều nhất. Tô tần đúng như lời đồn – dịu dàng, hiền hậu. Đây là lần đầu, Chử Thanh Oản không đọc được cảm xúc trên mặt nàng ta.
Khoảnh khắc hai ánh mắt giao nhau, Chử Thanh Oản nhận ra giữa nàng và Tô tần chắc chắn sẽ có khoảng cách.
Nàng cũng nghe câu nói của Tô tần – hôm nay là sinh thần nàng ta.
Nhưng thế thì sao? Hôm nay là sinh thần Tô tần, lẽ nào nàng phải nhường sủng, để ngày mai thành trò cười cho mọi người?
Chử Thanh Oản rũ mắt, che đi chút lạnh lẽo nơi đáy mắt.
Nàng nắm chặt tay áo Tư Nghiên Hằng, rất mạnh, áo nhăn lại, khớp tay trắng bệch, vẫn không buông.
Tư Nghiên Hằng để ý đến, không quan tâm hành động nhỏ của nàng, nắm tay nàng lạnh ngắt, giọng trong đêm như thoáng dịu dọng: "Đêm lạnh, cẩn thận kẻo cảm, đi thôi."
Nói xong, ngài không để ý Tô tần sau lưng, dắt nàng vào Ngọc Quỳnh Uyển.
Còn sinh thần của Tô tần?
Hậu cung ai chẳng có sinh thần, lẽ nào ai ngài cũng phải cùng qua?
Lớn lên trong cung, hắn không tin chữ "trùng hợp". Khi vui, hắn sẽ để ý tiểu xảo của kẻ dưới để lấy lòng.
Nhưng Tô tần chọn sai thời điểm.
Nàng ta cũng tự đánh giá mình quá cao.
Khi Chử Thanh Oản và Tư Nghiên Hằng cùng quay đi, nàng ngoảnh lại nhìn Tô tần. Tô tần vẫn đứng yên, Chử Thanh Oản dời tầm mắt, khẽ nhíu mày.
Cùng một cung, phẩm vị của Tô tần cao hơn. Nếu Tô tần cố ý làm khó, e là nàng không dễ sống.
Chử Thanh Oản phải biết cách phá giải.
Tiếng cười khẽ vang lên: "Đi đường mà suy nghĩ lung tung, không sợ ngã sao?"
Chử Thanh Oản giấu tâm tư, cúi đầu, giọng nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng: "Có Hoàng thượng ở đây, ngài sẽ bảo vệ tần thiếp."
Nàng như đáp lời Tư Nghiên Hằng, lại như ám chỉ.
Tư Nghiên Hằng nhướn mày. Đây là tâng bốc nịnh nọt ta sao?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!