Chương 1: Nhập cung

Năm thứ sáu Dư Hàm, tháng bảy sắp sang thu nhưng vẫn còn sót lại chút oi bức. Hôm qua, một trận mưa lất phất rơi xuống, không những không xua tan được cái nóng mà còn để lại trong không khí vài phần ngột ngạt khó chịu.

Cuộc tuyển tú kéo dài hai tháng vừa kết thúc, hôm nay chính là ngày các tân phi nhập cung. Cung điện vốn dĩ trang nghiêm tĩnh lặng hiếm khi nào náo nhiệt như lúc này. Điện Trung Tỉnh bận rộn đến mức chân không chạm đất, vị công công chưởng sự Lưu Nghĩa An luôn túc trực trong nội điện, thấy các tân phi lần lượt nhập cung, mà bên phía Triều Hòa Cung cũng chưa truyền tin gì đến, ông cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Nghĩ đến tình thế trong cung hiện tại, Lưu Nghĩa An không khỏi đau đầu. Nay vị trí chủ trung cung bị bỏ trống, Chu Quý phi chủ quản lục cung, một tay thâu tóm quyền hành trong cung, nhưng Thái Hậu lại khá bất mãn với Chu Quý Phi.

Lần tuyển tú này cũng do chính Thái Hậu đề xuất. Ai tinh mắt cũng nhìn ra cuộc tuyển tú lần này là màn đấu đá giữa Thái hậu nương nương và Chu Quý phi. Chỉ riêng việc phân định cung điện cho các tân phi vào ở cũng đã trải qua mấy lần tranh giành gay gắt. Điện Trung Tỉnh kẹt giữa lằn ranh, tiến thoái lưỡng nan, may mà kết quả cuối cùng đã ổn định trước khi các tân phi nhập cung.

Lưu Nghĩa An giờ chỉ mong hôm nay trôi qua suôn sẻ, gánh nặng trên vai ông cũng nhẹ bớt đôi phần.

Cùng lúc đó các tân phi cũng dần đến nơi ở của mình. Tại một cung điện không xa Ngự Hoa Viên, một nữ tử ngẩng đầu nhìn tấm biển trước cung, người phía sau lập tức kín đáo nhét một túi tiền vào tay cung nhân dẫn đường, cười nói:

"Hôm nay làm phiền công công đi chuyến này rồi, chỉ là nô tỳ và chủ tử nhà ta mới đến nên chưa rõ sự tình trong cung, không biết công công có thể chỉ điểm đôi điều không?"

Cung nhân kia nhanh nhẹn nhận túi tiền nhưng không dám đáp lời ngay: "Vị tỷ tỷ này nói quá rồi, không dám nhận hai chữ chỉ điểm. Nô tài cũng chỉ nhờ vào việc vào cung sớm hơn hai năm thôi."

Nói xong Tiểu Lộ Tử lén liếc nhìn nữ tử đứng phía trước mà không để lộ dấu vết. Có lẽ vì hôm nay là ngày đầu nhập cung, nữ tử mặc một bộ váy lụa mềm mại, màu son phấn rực rỡ, sắc màu tươi sáng càng tôn lên làn da trắng ngần như ngọc, đôi lông mày mảnh không cần tô mà vẫn đen nhánh, má phớt chút phấn hồng nhạt, tựa như hoa phù dung phản chiếu trên mặt nước, đôi mắt long lanh hàm răng trắng sáng, dung mạo kiều diễm vô song.

Tiểu Lộ Tử đã quen nhìn mỹ nhân trong cung, nhưng cũng phải thừa nhận, nhan sắc của nữ tử này trong đám mỹ nhân như mây ở đây vẫn nổi bật hơn cả.

Có lẽ nhận ra ánh mắt của hắn, nữ tử quay sang nhìn, gương mặt mỹ nhân khẽ nghiêng, tự nhiên toát lên phong thái quyến rũ. Nàng khẽ gật đầu, Tiểu Lộ Tử vội cúi đầu xuống. Có thể vì túi tiền, hoặc do chính hắn có tính toán riêng, Tiểu Lộ Tử không ngại lúc này nịnh nọt vị Chử Tài Nhân này một chút:

"Trong Chiêu Dương Cung hiện chỉ có Tô Tần chủ tử ở, chưa có chủ vị. Hơn nữa, Chiêu Dương Cung gần Ngự Hoa Viên, lúc rảnh rỗi cũng tiện tìm nơi thư giãn vui chơi. Chử Tài Nhân ở Ngọc Quỳnh Uyển thuộc Tây thiên điện, dù là cảnh sắc hay độ rộng rãi đều là nơi hiếm có khó tìm."

"Dù Chiêu Dương Cung không có chủ vị, nhưng Tô Tần chủ tử có vị trí cao hơn người. Sau khi Tài Nhân chủ tử thu xếp ổn thỏa, vẫn nên đến thỉnh an Tô Tần chủ tử thì hơn."

Tiểu Lộ Tử nói đến đây thì dừng lại, không nói thêm.

Chử Thanh Oản nghe ra ý tốt của Tiểu Lộ Tử, nàng cong mắt cười nhẹ, đáp:

"Cảm tạ công công chỉ điểm."

Tiểu Lộ Tử vội nói không dám, dẫn người đến trước Ngọc Quỳnh Uyển rồi cung kính cáo lui.

Cung nhân của Ngọc Quỳnh Uyển đã sớm chờ sẵn trước cửa điện. Nghe thấy động tĩnh, mọi người vội quỳ xuống thỉnh an:

"Nô tài bái kiến chủ tử."

Theo phẩm cấp của Tài Nhân, có sáu người hầu hạ, gồm hai thái giám và bốn cung nữ. Vì Tài Nhân được phép mang theo hai tỳ nữ vào cung, nên hiện tại chỉ có bốn cung nhân đến bái kiến Chử Thanh Oản.

Chử Thanh Oản khẽ cúi mắt, lặng lẽ quan sát bốn cung nhân này. Chỉ nhìn bề ngoài thì không thể đoán được gì, trung hay gian còn phải chờ thời gian chứng minh. Nhưng trong cung là nơi trọng thứ bậc, dù mặc y phục giống nhau, vẫn có thể mơ hồ nhìn ra sự khác biệt.

Chử Thanh Oản trong lòng đã hiểu đôi phần, nhưng trên mặt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh. Nàng sinh ra với dung mạo kiều diễm rực rỡ, thoạt nhìn như khó gần, chỉ có đôi lông mày mảnh khẽ cong mới lộ ra chút dịu dàng:

"Đều đứng dậy đi."

Giọng nàng bình thản, không có lời cảnh cáo thường thấy khi gặp mặt lần đầu, cũng không tỏ ra ôn hòa thân thiện. Chính vì vậy, mọi người càng không đoán được tính tình của nàng, bất giác trở nên cẩn thận và cung kính hơn.

Trong lúc Chử Thanh Oản quan sát cung nhân, họ cũng lén đánh giá vị Tài Nhân chủ tử này, trong lòng không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

Tân phi nhập cung cũng là lúc cung nhân thay đổi vị trí. Nhiều người bỏ tiền để được phân đến nơi tốt. Nếu theo được một chủ tử có tiền đồ, kẻ làm nô tài cũng có thể "gà chó lên trời". Chưa nói đến tương lai, chỉ với dung mạo của vị Tài Nhân này, trong cung chắc chắn không đến mức lụi bại vô danh.

Chử Thanh Oản vừa bước vào cung điện, vừa khẽ gật đầu ra hiệu với hai người phía sau:

"Hai người này là cung nữ ta mang vào cung, sau này nhận bổng lộc của cung nữ nhất đẳng, hầu hạ trong nội điện."

Trì Xuân và Lộng Thu khẽ cúi người, báo danh tính.

Đến nội điện, Chử Thanh Oản cẩn thận quan sát cách bài trí. Các vật dụng được sắp đặt tinh tế, không quá xa hoa nhưng lại mang một vẻ thanh nhã riêng. Nàng khẽ giãn mày, khi cung nhân định lui ra, nàng gọi một người lại, mỉm cười nhạt hỏi:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!