Vì màn đùa giỡn vừa rồi mà mặt hai người đều đỏ bừng, vội vàng bước nhanh về phía sau.
Cạnh cánh đồng lúa là khu vực nông trại được xây dựng từ năm ngoái, phía sau là nơi ở của nhân viên nông trại, Trang Thạc và đàn chó của anh.
Hai ngôi nhà cũ kỹ bằng gạch đá trông như đã được xây dựng từ rất lâu, sau này mới được tu sửa, lợp lại mái, sơn lại tường, khoảng sân rộng trước nhà cũng được dọn dẹp, trồng thêm hoa cỏ.
Lang Dương Dương nhìn đến mê mẩn, khung cảnh hoa cỏ lạ lẫm mọc um tùm, những ngôi nhà cổ kính mang đậm nét xưa cũ khiến cậu nhớ đến những bộ phim Bắc Âu từng xem, như « Heidi và ông nội » chẳng hạn.
Những chú chó lớn đều ra ngoài chơi, chỉ còn hai chú cún con đang nhún nhảy ở góc sân, chạy vòng quanh chuồng thỏ.
"Thỏ!" Lang Dương Dương nhìn thấy những chú thỏ trắng muốt, lông xù liền ngồi xổm xuống. Hai chú cún con mệt mỏi tưởng mẹ về, liền úp mặt vào đôi giày vải trắng của Lang Dương Dương.
Trang Thạc đi tới, ngồi xổm xuống bên cạnh cậu, thô bạo bế hai chú cún con ra sau lưng.
Lang Dương Dương quay đầu, mỉm cười với Trang Thạc.
"Sao vậy?" Trang Thạc có chút ngại ngùng.
Lang Dương Dương không nói gì, chỉ chuyển chủ đề: "Ở đây có rất nhiều động vật nhỏ, còn có gì nữa không?"
Trang Thạc đã gắn bó với đồng ruộng nhiều năm, anh yêu mảnh đất này, nhưng tiếc là rất nhiều người không mấy hứng thú, hai chữ "Nông dân" đã bao hàm tất cả những gì thuộc về anh.
Anh là nông dân, đó là sự thật, Trang Thạc cũng thừa nhận điều đó.
Nhưng hai chữ này không thể nào bao quát hết được những chồi non mơn mởn vào mùa xuân, trái ngọt sum suê vào mùa hạ, bông lúa chín vàng vào mùa thu, tuyết trắng tinh khôi vào mùa đông.
Anh không thích những màn xã giao trên bàn rượu, cũng chẳng ưa gì những tòa nhà cao tầng san sát của thành phố.
Anh thích núi non sông ngòi, thích thiên nhiên hùng vĩ.
Cũng thích……..
"Có phải còn có ngựa con không?" Lang Dương Dương không để ý đến ánh mắt si mê của Trang Thạc, cậu đang mải mê cho thỏ ăn.
Trang Thạc hoàn hồn: "Ừ, có ngựa, bò, dê, ao cá, gà vịt, còn có cả rắn nữa."
Lang Dương Dương quay đầu: "Hả? Rắn?"
Trang Thạc cười: "Snake ấy."
"Hả!?" Lang Dương Dương nhìn trái nhìn phải, động vật mà cậu sợ nhất chính là rắn.
Trang Thạc cười rộ lên, để lộ hàm răng trắng bóng: "Không sao, xung quanh nhà đều được xử lý đuổi rắn rồi, nhưng trong rừng ở nông trại với ao cá thì đúng là có."
Càng nói sắc mặt Lang Dương Dương càng khó coi, cơ thể vô thức cứng đờ.
Trang Thạc hơi cúi đầu, đưa đồ ăn của thỏ cho Lang Dương Dương, nhỏ giọng nói: "Đừng sợ, tối nay tôi sẽ bắt hết."
Lời nói đường mật bất ngờ khiến đáy mắt Lang Dương Dương gợn sóng, cậu xấu hổ quay mặt đi, vờ như đang xem thỏ, tay thì khẽ v**t v* chú cún con không biết đã bò lại từ lúc nào.
Cậu chuyển chủ đề: "Cún con có tên chưa?"
Trang Thạc: "Chưa."
Lang Dương Dương gật đầu, không nói gì thêm.
Ứng dụng gọi xe vẫn chưa thấy phản hồi, Lang Dương Dương đành đi dạo quanh đó cùng Trang Thạc, khi đi đến chỗ bãi cỏ dại bên cạnh nhà, cậu phát hiện ra có mấy bụi hương thảo.
Lang Dương Dương kinh ngạc thốt lên: "Anh trồng à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!