Thời tiết dần ấm lên, những chàng gay sành điệu rốt cuộc cũng có thể diện phong cách mũ len kết hợp quần short.
Vương Chí Quân đứng trước gương lựa chọn mãi, cuối cùng cũng chọn được một chiếc mũ len màu vàng sáng.
Đây là năm thứ hai hắn đến New York, lại một mùa xuân nữa đã đến.
Khối lượng bài vở ở New York nặng hơn hắn tưởng tượng, công việc sáng tạo nội dung cũng phát triển tốt hơn mong đợi.
Bản thân việc du học đã là một chủ đề nóng hổi, Vương Chí Quân còn sở hữu những "hashtag" hot trend như nghỉ việc không kế hoạch, cộng đồng thiểu số, thời trang… Từ khi đến New York, công việc sáng tạo nội dung của hắn đã lên đến đỉnh cao.
Có lẽ rất nhiều người đều khát khao được như hắn, như Lang Dương Dương, thoát khỏi cuộc sống tồi tệ hiện tại để tìm kiếm một khả năng khác.
Vương Chí Quân và Lang Dương Dương vẫn giữ liên lạc như trước, nhưng cuộc sống của cả hai đều rất bận rộn, thường xuyên nửa tháng cũng không nói với nhau câu nào.
Lần trò chuyện gần nhất, Lang Dương Dương nói rằng hình như cậu ấy không còn nghe thấy hắn kể chuyện cười th* t*c nữa.
Vương Chí Quân thẳng thắn: Hết tài liệu rồi.
Cũng có lúc cô đơn, ban đầu Vương Chí Quân sẽ đến quán bar chơi, rủ người khác uống vài ly, hoặc hẹn Chu Viên cùng nhau lái xe dạo quanh New York.
Nhưng những lúc cô đơn rất nhiều, bài vở cũng nhiều, lâu dần, cô đơn trở thành chuyện bình thường như cơm bữa.
Điều không thay đổi chính là theo đuổi cuộc sống tốt đẹp. Sau khi công việc sáng tạo nội dung khởi sắc, hắn không còn phải lo lắng về tiền bạc, có thể thuê nhà đẹp, mua quần áo đắt, nạp tiền vào game.
Đúng vậy, vừa kết thúc bài tập nhóm lớn nhất học kỳ, thời gian rảnh rỗi nhiều hơn, theo lời bạn học giới thiệu, hắn đã tải về vài game nhỏ, cuối cùng giữ lại một game giải đố có phong cách đồ họa rất đặc biệt, tên là Tom"s Tulip.
Hôm nay hắn ăn mặc khá thoải mái, Vương Chí Quân chọn một chiếc túi xách không quá đắt tiền, xách theo túi đựng nguyên liệu vải vóc đã chuẩn bị từ tối qua, lên đường đến trường.
Lúc chờ thang máy, theo thói quen hắn mở game Tom"s Tulip, chuẩn bị chơi khi ngồi xe buýt đến trường.
Bối cảnh của Tom"s Tulip là thế giới hậu tận thế, nhân vật chính có người mình thích, người đó rất thích hoa tulip, nhưng trên thế giới này đã không còn hoa tulip nữa, anh tình cờ có được manh mối nói rằng vẫn còn hạt giống hoa tulip, từ đó dấn thân vào hành trình tìm kiếm.
ID của Vương Chí Quân trong game là Kevin, đã chơi đến màn 11.
Mải xem xét đồ đạc trong túi, khi thang máy mở ra, hắn không ngẩng đầu lên mà bước thẳng vào trong.
Mỗi tầng của chung cư chỉ có hai căn hộ, căn còn lại vẫn luôn không có ai ở, vậy mà hôm nay lại có người bấm thang máy xuống ở tầng này, hai người đụng phải nhau.
Tiếng gọng kính rơi xuống đất rất rõ ràng, Vương Chí Quân cúi đầu nhìn, thấy tròng kính đã rơi ra ngoài.
Hắn vội vàng nói xin lỗi, nhặt kính lên giúp người kia, lúc nhặt tròng kính thì phát hiện trên đó có một vết nứt, miệng lẩm bẩm bằng tiếng Trung: "Trời ơi", đồng thời cảm thán tròng kính thật dày.
Ngẩng đầu lên nhìn, là một người đàn ông châu Á khá vạm vỡ, lúc này đang luống cuống vì mất kính.
Người kia mặc áo sơ mi kẻ caro điển hình của dân lập trình viên, đeo balo đựng máy tính, tay còn xách túi đồ ăn sáng mua từ cửa hàng tiện lợi.
Vương Chí Quân đưa kính cho anh ta: "Thật xin lỗi, nếu cần bồi thường thì anh có thể cho tôi số liên lạc, nhưng bây giờ tôi có việc phải đi."
Tuy người kia có thân hình cao lớn, nhìn qua ít nhất cũng phải 1m85 trở lên, nhưng luôn rụt vai cúi đầu.
"Không sao…"
Anh ta nói tiếng Trung.
Vương Chí Quân: "Anh cũng là người Trung Quốc à?"
Người kia gật đầu, anh ta vừa nghe thấy Vương Chí Quân lẩm bẩm nói độ cận cao như vậy nên mới biết hắn là người Trung Quốc.
"Không cần bồi thường đâu." Anh ta nói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!