Khoảng sân im lặng đến đáng sợ, Lang Dương Dương ngượng ngùng đến mức không dám ngẩng đầu nhìn Trang Thạc.
Cho đến khi Trang Thạc lên tiếng: "Anh, anh chỉ đùa thôi."
"À, vậy chúng ta vào nhà đi." Lang Dương Dương gọi Trang Thạc vào.
Nhưng vừa bước vào cửa, đến chỗ huyền quan, Trang Thạc bỗng đứng sững lại, không chịu vào nữa.
Lang Dương Dương quay đầu: "Anh không vào à?"
Buổi chiều ngày đông âm u, ánh sáng trong nhà le lói, cách nhau hai ba mét, hai người đều không nhìn rõ biểu cảm của đối phương, Lang Dương Dương cũng không thấy được gương mặt đang đỏ bừng của Trang Thạc.
"Ừm, anh… anh đợi em ở đây." Trang Thạc nói.
Ngôi nhà này đâu đâu cũng in dấu ấn cuộc sống của Lang Dương Dương, ngay cả khi đứng ở huyền quan cũng có thể nhìn thấy chiếc khăn tắm của cậu vắt trên ghế sofa.
Chàng trai trẻ tuổi khí huyết phương cương nhìn thấy cảnh tượng này, dù không cố tình quan sát, trong đầu cũng đã nảy sinh muôn vàn suy nghĩ.
Anh không dám nhìn thêm nữa, đành dán mắt vào chùm chìa khóa nhỏ đặt trên tủ giày.
"Vậy em lấy đồ nhanh thôi." Lang Dương Dương nói.
Đồ đạc đã được thu dọn từ sớm, Lang Dương Dương kiểm tra lại một lượt, đeo ba lô lên vai, một tay cầm túi giấy đựng bánh ngọt và bánh mì trên bàn trà, một tay kéo vali hành lý.
Trang Thạc không ngờ cậu lại mang nhiều đồ như vậy, nghe thấy tiếng động liền nhìn vào phòng khách, vội vàng tiến lên đỡ lấy vali.
"Để anh."
Anh kéo vali đi, không cho Lang Dương Dương từ chối. Lang Dương Dương lẽo đẽo theo sau ra khỏi nhà, khóa cửa vẫn là loại khóa móc cũ kỹ, ra đến nơi mới phát hiện mình quên không lấy chìa khóa, lại phải quay vào lấy.
Lấy chìa khóa xong, quay người lại thì thấy Trang Thạc đang nhìn chằm chằm vào một góc cửa sắt ngoài sân.
Lang Dương Dương nhìn theo ánh mắt anh, thấy một mảng tôn lõm vào, đã gỉ sét.
"Sao lại thế này?" Trang Thạc hỏi.
Lang Dương Dương gượng cười: "Hồi nhỏ em vô ý làm ngã xe đạp, đâm vào cửa."
Trang Thạc gật đầu: "Nhà em thường xuyên không có người, như vậy rất dễ bị trộm, để hôm nào anh đến sửa cho."
"Không cần đâu, nhà em cũng chẳng có gì đáng giá để trộm." Lang Dương Dương nói.
Vừa nói vừa đi ra ngoài, Trang Thạc vẫn nhìn theo: "Em ở nhà một mình cũng không an toàn, hay là thế này đi, mai anh đến sửa luôn, anh cũng sắp phải quay về trường rồi, Tết nhất gì cũng không về được."
"Hả? Sao lại không về?" Lang Dương Dương hỏi.
Trang Thạc đặt vali vào cốp xe, lại mở cửa ghế sau, đặt ba lô và túi đồ ăn của Lang Dương Dương vào.
"Lên xe trước đã. Anh phải đi thực tập ở Lan Châu, lần này được về lâu như vậy là vì Tết không về được, vậy nên giáo viên hướng dẫn mới cho nghỉ phép."
Lang Dương Dương đáp lại một tiếng, im lặng thắt dây an toàn.
"Bao giờ thì kết thúc?" Lang Dương Dương hỏi.
"Hả?" Trang Thạc đang bận quay xe, không nghe rõ: "Gì cơ?"
Lang Dương Dương: "Bao giờ thì anh kết thúc thực tập?"
Chiếc xe quay đầu, từ từ lăn bánh ra khỏi con hẻm nhỏ, giọng điệu Trang Thạc khi nói chuyện đã không còn hào hứng như trước, anh thản nhiên nói: "Chưa rõ nữa, vì anh học trường quân đội, nếu phù hợp có thể sẽ ở lại luôn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!