Chiếc xe buýt chật cứng người trên đường về nhà, khi Lang Dương Dương đến nhà dì Hai thì bữa tối đã sẵn sàng.
Thấy Lang Dương Dương tay xách túi thuốc, dì hỏi: "Con bị sao thế? Có chỗ nào không khỏe à?"
Ánh mắt Lang Dương Dương hơi lảng tránh, cậu không quen than vãn về nỗi đau của mình, và cũng cảm thấy bị cảm lạnh hay nứt nẻ da là chuyện nhỏ, không cần phải nói với dì làm gì để bà lo lắng.
Cậu lí nhí: "Con không sao ạ, chỉ là mua ít thuốc cảm cúm gì đó, mang đến trường để phòng ngừa thôi."
"Vậy thì tốt rồi, vào rửa tay rồi ăn cơm thôi, tối nay chúng ta ăn lẩu cá, dì còn làm món sườn nướng tỏi mà con thích nữa."
"Vâng ạ."
Lang Dương Dương rất thích những khoảnh khắc như thế này.
Cậu sợ nhìn thấy dáng vẻ luôn lo lắng của dì, sợ dì lo lắng, sợ dì buồn phiền.
Cậu không muốn dì Hai phải khó chịu, không muốn dì nhớ lại những chuyện không vui.
Những gì hai dì cháu đã trải qua, gộp lại có thể dựng thành bộ phim truyền hình dài tám mươi tập, đủ lấy đi nước mắt của cả vạn người.
Nhưng cả hai đều không muốn như vậy, nên bọn họ luôn báo tin vui cho nhau mà giấu nhẹm chuyện buồn.
Lang Dương Dương rửa tay xong thì đi lấy cơm, hai dì cháu ngồi đối diện nhau, tivi không bật, trong nhà yên tĩnh đến lạ thường.
Hai người vừa ăn vừa trò chuyện, thỉnh thoảng dì lại hỏi xem ở trường cậu có thiếu thốn gì không.
"Sáng mai dì đến đón con, đi siêu thị mua ít đồ ăn thức uống mang theo, xong rồi dì đưa con đến trường." Dì Hai nói.
Lang Dương Dương đáp: "Vâng ạ, con cảm ơn dì."
Dì Hai hỏi: "Con muốn ăn gì nào?"
Tuy hỏi vậy, nhưng trong lòng bà đã tự lên kế hoạch mua gì cho cậu rồi, bởi vì lúc nào cậu cũng nói gì cũng được.
Lang Dương Dương thực sự không kén ăn, cái gì cũng ăn được, không ăn cũng được, không có gì đặc biệt thích.
Nhưng hôm nay Lang Dương Dương gắp liền ba miếng sườn, rồi mới ngẩng đầu lên, nhỏ giọng nói với dì: "Dì ơi, mai mình ghé tiệm bánh mua chút đồ ăn được không ạ?"
"Được chứ!" Dì Hai rất vui vì Lang Dương Dương chủ động bày tỏ nhu cầu của mình, giọng điệu phấn khởi hẳn lên: "Bánh ở tiệm bánh ngon hơn ở siêu thị, dì mua cho con mấy cái bánh trứng muối nhé, lần trước con bảo ăn ngon mà."
Lang Dương Dương cũng cười, gật đầu nói: "Con còn muốn ăn bánh ngọt nữa."
"Bánh ngọt?"
"Vâng, mấy cái bánh kem nhỏ nhỏ ấy ạ."
Dì khẽ gật đầu, trầm ngâm không biết đang nghĩ gì.
Lang Dương Dương thấy dì không nói gì, trong lòng hơi bối rối, định mở miệng nói không mua cũng được thì dì nhìn cậu: "Dì nhớ ra rồi, ở quảng trường Lợi Dân có một tiệm bánh ngọt rất ngon, trước đây mấy cô bé ở cơ quan dì hay mua, mai mình đến đó mua nhé."
Ánh mắt Lang Dương Dương lấp lánh tia sáng yếu ớt, mỉm cười nói: "Vâng ạ."
Hình như đối diện với một Lang Dương Dương biết đưa ra yêu cầu, dì lại càng vui vẻ hơn?
Ăn cơm xong, trên đường về nhà, Lang Dương Dương mở QQ ra, Trang Thạc đang online, nhưng không nhắn tin cho cậu.
Sao chẳng chủ động nhắn tin cho người ta gì hết vậy?
Lang Dương Dương lướt xem lịch sử trò chuyện của hai người, nhớ lại những cử chỉ của Trang Thạc hôm nay, thậm chí anh ấy còn để ý thấy tay cậu bị nứt nẻ da, còn đặc biệt mua thuốc cho cậu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!