Chương 7: (Vô Đề)

Nông trại Nam Khê chính là nông trại của Trang Thạc.

Lang Dương Dương đang phân vân không biết có nên nói với anh chuyện mình sẽ đến nông trại giao hàng vào cuối tuần hay không.

Nói ra cũng bình thường, không nói cũng chẳng sao, dù gì thì cũng chỉ là giao hàng, bày biện quầy bánh ngọt xong là đi, cũng không ở lại tham gia bữa tiệc gì cả.

Lúc cậu đang băn khoăn thì điện thoại lại reo.

Là tin nhắn WeChat của Trang Thạc.

Trang Thạc: [Cuối tuần có người thuê địa điểm ở nông trại để tổ chức tiệc, tôi vừa gọi điện xác nhận quy trình với khách hàng thì biết được họ đặt bánh gato và bánh ngọt ở tiệm của cậu.]

Lang Dương Dương: [Tôi cũng vừa mới trao đổi với cô ấy xong, cũng vừa mới biết.]

Trang Thạc: [Tốt quá.]

Tốt quá? Tốt ở chỗ nào?

Tất nhiên, Lang Dương Dương không hỏi như vậy, nhưng cũng không biết nên trả lời thế nào.

May mà Trang Thạc lại gửi tin nhắn mới đến.

Trang Thạc: [Lúc đó cậu vận chuyển bằng cách nào?]

Lang Dương Dương: [Gọi xe tải nhỏ chở đến, chuẩn bị thêm túi giữ lạnh nữa là được.]

Trang Thạc: [Để tôi đến đón cậu, ở nông trại có xe tải đông lạnh cỡ nhỏ.]

Hình như anh ấy không có ý định hỏi ý kiến ​​của mình.

Lang Dương Dương không thích cách nói chuyện này cho lắm.

Nhưng cậu chưa kịp trả lời thì Trang Thạc đã gửi tin nhắn đến.

Trang Thạc: [ Ý tôi là nếu cậu cần, vì từ tiệm của cậu đến nông trại khá xa, nghe khách hàng nói là khá nhiều đồ.]

Vẻ lạnh lẽo trong đáy mắt Lang Dương Dương biến mất.

Có lẽ, có thể, anh chỉ quen nói chuyện như vậy thôi.

Lang Dương Dương trả lời: [Vậy phiền anh rồi.]

Lúc đó cứ theo giá cả bình thường mà trả tiền vận chuyển cho anh ấy là được, cứ coi như là không để nước phù sa chảy ra ngoài ruộng là được rồi.

Trang Thạc vẫn theo lệ thường trả lời là không có gì.

Lang Dương Dương nhìn bản vẽ, lên kế hoạch cho các nguyên liệu và dụng cụ cần dùng, bận rộn đến giờ tan tầm mới xong.

"Anh Dương Dương, vậy em tan làm trước nhé, khuôn bánh em đã nhờ mẹ mua rồi, mai đi làm em sẽ mang đến."

Du Du tựa vào quầy pha chế, nói.

Lang Dương Dương nói: "Được, cảm ơn dì giúp anh, hôm nào rảnh anh làm bánh dứa tặng dì."

Du Du: "Dạ. Đúng rồi anh Dương Dương, hôm nay cái người kia…"

"Em muốn hỏi gì?"

Lang Dương Dương biết rõ Du Du không có ác ý, chỉ là đôi khi thích buôn chuyện, nhưng sẽ biết chừng mực, cũng không khiến người khác chán ghét.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!