Chương 6: (Vô Đề)

Nói xong, hình như là cảm thấy bản thân đột ngột xuất hiện như vậy có chút đường đột, Trang Thạc có hơi không được tự nhiên, lại rất mong chờ phản ứng của Lang Dương Dương.

Phản ứng đầu tiên của Lang Dương Dương là rất vui, sau đó mới nghĩ tại sao anh không chào hỏi một tiếng đã tới rồi.

Bản chất, Lang Dương Dương có chút sợ hãi loại người không có cảm giác về ranh giới.

Đang do dự thì Trang Thạc giải thích: "Tôi gọi điện thoại, nhắn tin cho cậu, nhưng không thấy cậu trả lời, tôi nghĩ cậu đang bận, vậy nên tới đây đợi trước, ngại quá, nếu cậu…"

"Không sao không sao." Lang Dương Dương vội vàng phủ nhận.

Cậu vội vàng phủ nhận, là không muốn Trang Thạc khó xử, cũng từ câu nói bỏ lửng của anh mà nhận ra, anh không phải loại người không có cảm giác về ranh giới.

Lang Dương Dương lấy điện thoại di động ra xem, quả nhiên có cả tin nhắn WeChat và cuộc gọi nhỡ.

Cậu vô thức nắm lấy tay áo khoác gió của mình nói: "Sáng nay phải làm bánh mì và đồ ngọt, trong phòng nướng bánh không có thời gian xem điện thoại."

"Tôi biết." Trang Thạc nói.

Lang Dương Dương ngẩng đầu nhìn anh, Trang Thạc rủ mắt mỉm cười: "Lúc tôi làm việc cũng không thể xem điện thoại được, tay dính bẩn."

Lang Dương Dương cũng cười.

May quá, may quá, anh có thể hiểu được.

Hôm qua Trang Thạc chỉ đưa Lang Dương Dương đến đầu ngõ, hôm nay đã ở đầu ngõ chờ sẵn, Lang Dương Dương kéo nhẹ chiếc áo khoác gió rộng thùng thình của mình, "Vậy hôm nay làm phiền anh rồi."

Hôm qua còn chưa biết thái độ của Trang Thạc thế nào.

Bây giờ Lang Dương Dương đã hiểu rõ.

Đối với sự chủ động của Trang Thạc, trong lòng cậu rất vui, bởi vì cậu không biết phải chủ động thế nào, phải tiến tới ra sao.

Chỉ số bị động trong chuyện tình cảm của Lang Dương Dương cao ngất ngưởng, chắc là đạt đến 100% luôn rồi.

Hơn nữa, một khi phát hiện đối phương lùi bước, cậu cũng sẽ không chút do dự quay đầu bỏ chạy.

Trang Thạc không hề cảm thấy phiền phức.

"Bình thường tôi rất thích sửa chữa đồ đạc, trong trang trại, trong nhà, hàng xóm xung quanh, chỗ nào cần sửa gì cũng đều đến tìm tôi."

Trang Thạc thao thao bất tuyệt nói những điều này, sắc mặt có phần tự hào, Lang Dương Dương nhìn đường đi, khóe miệng lại nhếch lên.

Cậu không giỏi những việc này, thay bóng đèn thì được, còn hơn thế nữa thì chịu.

Phải đi bộ hơn một trăm mét trong con hẻm nhỏ mới đến nhà Lang Dương Dương, hoa dại ven đường mọc chen chúc ở mép tường nhà người ta lác đác nở, điểm xuyết trên nền đất vẫn còn ẩm ướt, tạo nên khung cảnh vừa yên tĩnh vừa thanh nhã.

Lang Dương Dương có thể nhận ra Trang Thạc đang đánh giá môi trường ở đây.

Căn nhà nhỏ đã được xây dựng hơn ba mươi năm, là nhà cũ, lúc bước vào cửa, Lang Dương Dương cũng vô thức quan sát xung quanh, xem có chỗ nào không được tươm tất hay không.

"Ngại quá, trong nhà chưa kịp dọn dẹp, hơi bừa bộn."

Lang Dương Dương đi vào trong, dùng tay chống cửa sắt lớn trong sân, nhường đường cho Trang Thạc vào.

Trang Thạc không nói gì, nhấc chân bước vào.

Khóe mắt liếc thấy góc cửa sắt bị bong một mảng, như thể bị ai đó đá mạnh vào.

Sân tuy bừa bộn, nhưng mặt đất đã được quét dọn, rất sạch sẽ, góc sân có rất nhiều chậu cây cảnh, đều còn sống, nhưng phần lớn đều bị cỏ dại che lấp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!