Trên đường đến bệnh viện, Trần Tĩnh Vân không ngừng cằn nhằn mắng tài xế taxi ở thành phố Trường Khê.
Tài xế Trường Khê nổi tiếng là chặt chém khách du lịch và lái xe rất nhanh.
Mặc dù hiện tượng chặt chém đã giảm đi nhiều sau hai năm chấn chỉnh, nhưng tốc độ lái xe thì vẫn như cũ. Vốn nơi này có địa hình đồi núi đã khiến giao thông phức tạp, nhưng những tài xế này lại dựa vào kinh nghiệm của mình mà coi thường luật lệ.
Trên đây là những nguyên nhân khách quan, còn lý do khiến Trần Tĩnh Vân tức giận là vì cô ấy vừa mới gặp tai nạn giao thông vào cuối năm ngoái, phải chống nạng suốt cả dịp Tết, nên cơn giận vẫn chưa nguôi ngoai.
"Nếu không quản lý được thì đừng có phát triển du lịch làm gì!" Cuối cùng, Trần Tĩnh Vân buông một câu phẫn nộ khi chiếc xe dừng lại ở bãi đậu xe bên đường trước cổng bệnh viện.
Sáng nay trời âm u, có vẻ như sắp mưa, không khí se lạnh, lúc xuống xe đã thấy nổi da gà.
Ba người xuống xe, chạy như bay vào tòa nhà Khoa Ngoại.
Rõ ràng người nói chuyện điện thoại với Chu Viên là Lang Dương Dương, nhưng đến bệnh viện, người chủ động đi tìm người, tìm bác sĩ lại không phải là cậu.
Bởi vì cậu không quen thuộc bệnh viện.
Từ nhỏ đến lớn, cậu rất ít khi đến bệnh viện, bệnh vặt thì uống thuốc cho qua, cùng lắm là đến phòng cấp cứu truyền nước, cũng không có người thân bạn bè nào cần đến bệnh viện thăm nom.
Ấn tượng của cậu về lần cuối cùng bước vào tòa nhà bệnh viện là hồi tiểu học. Cậu thường xuyên đến bệnh viện thăm con gái của dì Hai sau giờ học, đó là cô em họ Tiểu Thu.
Cậu không hiểu rõ cấu trúc của bệnh viện, tòa nhà khoa Ngoại ở đâu, có thể đi xuyên qua từ tòa nhà nào, thang máy ở chỗ nào.
Lang Dương Dương chỉ có thể đi theo sau Trang Thạc và Trần Tĩnh Vân.
Chu Viên ở tầng ba, ba người lười chờ thang máy nên đi thẳng cầu thang bộ lên.
Trang Thạc và Trần Tĩnh Vân đều quen thuộc bệnh viện, sau khi hỏi quầy y tá liền đi tìm Chu Viên ở phòng bệnh.
Tuy Chu Viên nói qua điện thoại là không quá nghiêm trọng, nhưng cũng không hẳn là nhẹ, vẫn bị thương đến xương.
"Tôi đi tìm bác sĩ." Trang Thạc nói.
Chu Viên: "Làm phiền rồi."
Lang Dương Dương và Trần Tĩnh Vân đứng hai bên giường, nhìn đầu gối sưng tấy của anh.
"Đừng làm mặt như vậy, tôi nghĩ không nghiêm trọng đến mức đó đâu." Chu Viên an ủi ngược lại họ, thấy Trần Tĩnh Vân cũng đến, anh hỏi cô: "Thật ngại quá, sao lại để em phải đến đây nữa?"
Trần Tĩnh Vân: "Lúc anh Dương Dương gọi điện cho anh Trang thì vừa lúc em đến tìm anh Trang bàn chuyện, vậy nên theo đến xem có gì giúp được không."
Chu Viên mím môi, cố nén cơn đau, bất lực nói: "Có thể cần hai người giúp tôi làm việc với bệnh viện, bố mẹ tôi đều không ở đây."
Bác sĩ nhanh chóng đến, Lang Dương Dương lùi lại một chút nhường chỗ cho bác sĩ. Trang Thạc đứng sau Lang Dương Dương, nhẹ nhàng đặt tay lên vai cậu, nói nhỏ: "Vừa rồi bác sĩ nói không sao đâu."
Bác sĩ nói qua tình hình cho mọi người. Bản thân vết thương do tai nạn xe cộ không nghiêm trọng, nhưng vị trí bị thương trước đây đã từng bị thương, chân trái và đầu gối bên trong vẫn còn đinh thép, xem phim chụp thì không có vấn đề gì, nhưng Chu Viên nói vị trí từng phẫu thuật rất đau, đành phải chờ hết sưng rồi xem lại.
Lang Dương Dương và Chu Viên nhìn nhau.
Nếu phải mổ xẻ động đến xương thì không thể đi lại được trong hai tháng.
Chu Viên cũng có vết thương ở má trái, anh xòe tay ra, cười bất đắc dĩ: "Được rồi, xem ra việc tạm trú ở đây như đã nói hôm qua sẽ thành hiện thực rồi."
Chu Viên không quá phiền lòng vì lịch trình bị gián đoạn, ngược lại anh ta rất lạc quan, mong chờ cuộc sống dưỡng thương tại Trường Khê.
Lang Dương Dương và Trang Thạc cầm hộ chiếu của anh ta đi làm thủ tục, vì không có người thân trực hệ nên thủ tục hơi rắc rối, ký tá lằng nhằng cả đống giấy tờ.
Bác sĩ nói tình hình không nghiêm trọng lắm, mọi người cũng yên tâm hơn nhiều, Lang Dương Dương còn có việc ở cửa hàng, lại hẹn gặp cô giáo Lý và học trò của cô ấy, nên cậu đã về trước.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!