Chương 5: (Vô Đề)

Đây là lần đầu tiên Lang Dương Dương ngồi ở ghế phụ trên xe Trang Thạc, trong lòng cậu vẫn có chút không thoải mái, cậu không có bằng lái xe, nhiều năm như vậy cũng không có bạn trai, về cơ bản thì cậu chỉ toàn sử dụng phương tiện giao thông công cộng.

Thỉnh thoảng cậu cũng ngồi xe của bạn, nhưng cậu cũng chỉ ngồi ở ghế sau.

Cảnh ai đó tự mở cửa chỗ ghế phó lái cho mình như thế này cậu chỉ thấy trong các bộ phim thần tượng xem ngày xưa.

Mưa dần dần nặng hạt, Lang Dương Dương biết nếu mình cố gắng từ chối sẽ chỉ khiến cho hai người ướt sũng, vậy nên đành phải ngồi lên trên.

Thấy Trang Thạc nhẹ nhàng đóng cửa xe lại, hai người nhìn nhau qua cửa kính, lúc này dường như hạt mưa cũng đang bối rối.

Trang Thạc cũng lên xe, nhanh chóng khởi động xe.

"Tôi sống ở tiểu khu Ngân Diệp." Lang Dương Dương chủ động lên tiếng, sau khi nói chuyện, cậu lại cảm thấy mình nói vậy có chút giống như nói chuyện với tài xế, thế nên lại bổ sung thêm một câu: "Cảm ơn anh đã đưa tôi về nhà, xin lỗi đã làm phiền."

Cậu lại nghĩ đợi khi xuống xe thì mình nên nói gì, một hồi nữa tới nơi thì nên nói cái gì?

Khi anh đưa cậu về nhà, đó chỉ là phép lịch sự hay có ý gì khác?

Tóm lại là cậu rất bối rối.

Trang Thạc gật đầu rồi ừ một tiếng.

Lang Dương Dương mím môi, hai tay vô thức nắm chặt lấy dây an toàn, sau đó quay người nhìn khung cảnh bên ngoài cửa sổ.

Thành phố Trường Khê được xem là một thành phố du lịch, rất nổi tiếng về cảnh quan thiên nhiên, quả thật phong cảnh ở đây rất đẹp.

Sau khi về thành phố Trường Khê, cậu thường lang thang trên phố không mục đích, bắt xe buýt đi đến công viên rừng rậm ở ngoại ô dạo một vòng, đi bộ trên những con đường núi quanh co mỗi ngày sau giờ làm là hoạt động khiến Lang Dương Dương cảm thấy thật thư thái.

Ngay cả việc dắt chó đi dạo cũng khiến cậu cảm thấy dễ chịu hơn.

Khung cảnh bên ngoài cửa sổ nhìn mãi không chán, khi dời sự chú ý của mình đi, hình như việc ngồi cạnh Trang Thạc cũng không còn áp lực như lúc ban đầu nữa.

Đi được một đoạn thì xe dừng lại ở một ngã tư lớn, Lang Dương Dương ngẩng đầu lên thì thấy bọn họ đã đi được hai phút.

Trong hai phút này cậu không nói câu nào, chỉ suy nghĩ miên man thì cũng có chút xấu hổ.

Lang Dương Dương lại giống như lần trước ở chỗ làm, cậu theo bản năng lấy điện thoại ra, giả vờ như mình đang bận rộn.

Vừa mở khóa điện thoại thì Trang Thạc cũng phanh xe lại, anh nói: "Cậu có muốn nghe nhạc không?"

Lang Dương Dương cầm điện thoại, lặng lẽ tắt màn hình, "Được."

Họ nhìn nhau rồi mỉm cười, nụ cười đó hết sức lịch sự và có chút ngượng ngùng.

Trang Thạc thao tác trên màn hình trong xe, mở list nhạc trong đó lên, anh không kết nối Bluetooth, đó là nhạc đã được tải trước ở trên xe.

Thật tốt, Lang Dương Dương nghĩ.

Sau khi nhấn nút play, điện thoại của Trang Thạc liên tục nhận được tin nhắn Wechat, anh mở ra đọc rồi trả lời tin nhắn. Lang Dương Dương cảm thấy trong lòng thoải mái hơn một chút, cậu tựa lưng vào ghế nhìn những chiếc xe đi qua trước mặt mình.

Sau khi chiếc xe tải lớn phía trước đi qua, xung quanh cũng trở nên yên tĩnh hơn, lúc này Lang Dương Dương mới nhận ra mình từng nghe qua bài hát Trang Thạc mới mở, có một thời gian cậu thích nghe bài hát này, còn nghe đi nghe lại rất nhiều lần.

Cậu đưa mắt nhìn về phía bảng cảm ứng.

Bài hát có tên là "Sisyphus".

Đó là một bài hát có đoạn intro rất mê người với tiếng huýt sáo đặc trưng của ca sĩ, nhịp trống lưu loát dứt khoát và hợp âm guitar sảng khoái đã tạo nên một bản nhạc mang âm hưởng dân ca và rock n" roll hết sức độc đáo.

Trong một thời gian dài, nó là người bạn đồng hành của Lang Dương Dương mỗi khi cậu bắt chuyến tàu điện ngầm cuối cùng về nhà sau những giờ tăng ca lúc đêm muộn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!