Chương 48: (Vô Đề)

Lúc chọn quà cho Hiểu Văn, Lang Dương Dương đã nghĩ đến rất nhiều thứ, ví dụ như một chiếc đồng hồ sang trọng, một chiếc túi xách phù hợp để đi làm, hoặc một món đồ điện tử nào đó.

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, một người sắp rời xa quê hương đến thành phố lớn lập nghiệp, điều cần thiết nhất là gì?

Trước đây, khi mới bước chân vào đời, bản thân mình cần gì nhất? Hình như cũng không phải những thứ tô điểm cho bản thân đó.

Mà chính là tiền.

Tiền thuê nhà, tiền đi lại, tiền ăn uống, thậm chí đôi khi công việc cũng cần phải ứng trước.

Sống một mình nơi đất khách quê người, không gì mang lại cảm giác an toàn hơn việc có tiền trong túi.

Đương nhiên, khi Hiểu Văn nhận được bao lì xì này cũng rất vui.

Dù sao thì ai là người đầu tiên nói tiền bạc tầm thường?

Chắc chắn sẽ bị mọi người lên tiếng phản đối.

Khi tặng quà, Lang Dương Dương còn đặc biệt nói "Đây là quà của anh và anh Trang cùng tặng", cũng nhấn mạnh đây là quà riêng của mình, lương và thưởng vẫn tính riêng.

Bữa cơm kéo dài đến hơn mười giờ, mọi người lần lượt ra về. Lang Dương Dương và Trang Thạc đều có uống chút rượu nên đã gọi tài xế. Trong lúc chờ tài xế đến, hai người đứng bên đường.

Lang Dương Dương kể cho Trang Thạc nghe những chuyện vừa nói với Lý Nguyệt Cảnh.

"Vậy hai người giao tiếp có bất tiện không?" Hình như Trang Thạc ăn no quá, anh ngồi xuống bệ đá ven đường rồi nói thêm: "Dù sao các em cũng là một cửa tiệm, mỗi ngày có rất nhiều khách đến."

Lang Dương Dương cũng mệt, chống tay lên hông, nói: "Thực ra, về mảng vận hành của Brookside thì từ trước đến nay đều là Du Du ở quầy lễ tân, em ấy ở cửa hàng em rất yên tâm. Còn em chủ yếu làm bánh trong phòng nướng bánh, lúc bận thì ra ngoài giao hàng, những việc này đều không cần giao tiếp nhiều."

Nói được một nửa, cũng không muốn đứng nữa, bèn ngồi xuống bệ đá bên cạnh Trang Thạc, tiếp tục nói: "Còn nếu nói em và cô ấy giao tiếp công việc như thế nào, thì lại càng đơn giản."

"Ừm?"

"Chỉ cần nhìn là được. Hơn nữa, người ta chỉ là không biết nói, chứ nghe thì không có vấn đề gì, đã đi học, lại còn học ở chỗ cô giáo Lý hai năm, biết đâu có rất nhiều chỗ em còn phải học hỏi cô ấy."

Trang Thạc cười: "Tốt, nếu thực sự phù hợp thì đội ngũ của tiệm bánh ngọt sẽ khá hoàn chỉnh hơn."

"Ừ, em nghĩ nếu mọi việc ở Trần Gia Trại thuận lợi, em sẽ phải dành nhiều tâm sức cho bên đó, việc vận hành cửa hàng đã có Du Du nên em cũng không lo, nhưng chất lượng bánh ngọt thì liệu em có thể duy trì được trong cuộc sống bận rộn này không?"

Lang Dương Dương vừa nói vừa thở dài mà không hề hay biết.

Thở dài xong lại ngẩng đầu nhìn ra đường, khẽ nói: "Bỗng dưng bận rộn quá, cứ từ từ thôi."

Trang Thạc nhìn cậu.

Ánh đèn neon rực rỡ sắc màu trên đường phố hắt lên khuôn mặt nghiêng nghiêng của Lang Dương Dương, gió đêm hè thổi qua những sợi tóc lòa xòa trước trán cậu, lay động không theo một quy luật nào.

Trường Khê là một thành phố có giao thông công cộng không phát triển lắm, đây là một con phố rất nhộn nhịp, xe buýt, xe hơi, xe điện ba bánh đều vội vã qua lại trên đường.

Còn có những bác xe ôm đậu bên đường chờ khách.

Trong thế giới hối hả này, Lang Dương Dương ngồi bên đường, nghĩ về thế giới nhỏ bé của mình, vẻ mặt vừa nghiêm túc vừa hoang mang lại càng đáng yêu.

Trang Thạc đột nhiên hỏi: "Em đã từng nghe bài Gió Đêm Mùa Hè chưa?"

Lang Dương Dương hoàn hồn, ven đường rất ồn ào, cậu không nghe rõ Trang Thạc nói gì, liền hỏi lại: "Gì cơ?"

Trang Thạc tưởng cậu không biết bài hát này, bèn khẽ ngâm nga: "Gió đêm mùa hè, thổi nhẹ lên người trong vòng tay anh."

"Tóc em bay phất phơ, quấn quýt bên anh theo gió lay động." Lang Dương Dương hát tiếp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!