Chương 47: (Vô Đề)

Bãi đất bồi ven sông này vừa có bãi cỏ vừa có nước, cách khu du lịch sinh thái khá xa nên vắng người qua lại. Chỉ cần bầy chó không đi trêu chọc mấy con ngựa ở trường đua bên cạnh thì nơi đây quả là thiên đường cho chó cưng.

Hóa ra chú chó Lôi Công không phải thấy chó nào cũng hung dữ, cũng không phải ghét bỏ tất cả đồng loại, trước đây nó chỉ là không quen sống chung với những con chó khác mà thôi.

Bầy chó thỏa thích nô đùa, còn hội "Con sen" thì ngồi túm tụm với nhau, tám chuyện cho chó ăn gì, bệnh viện thú y nào trong thành phố tốt, lũ chó đã từng gây ra tai họa gì, và từng dắt chúng đi chơi ở đâu.

Lang Dương Dương dần cảm nhận được niềm vui khi cho thú cưng giao lưu với nhau.

Hóa ra không phải mình dắt chó đi giao lưu, mà là chó dắt mình đi giao lưu.

Thất Thất trước đây cũng từng nuôi thú cưng ở thành phố hạng nhất, nên đã chia sẻ với Lang Dương Dương rất nhiều về sự bất tiện khi nuôi chó trong thành phố, đặc biệt là chó lớn.

Lang Dương Dương vừa nói chuyện vừa tranh thủ trả lời tin nhắn của Lang Nguyệt.

Tiếc là quán vẫn còn bận, Lang Dương Dương không thể ở đây cả buổi chiều, vậy nên lúc hai giờ rưỡi Lang Dương Dương đã gọi xe về, hai người dắt xe đạp điện ra ven đường lớn chờ.

"Nghe Thất Thất nói thì chúng ta chỉ cần cung cấp địa điểm thôi nhỉ." Trang Thạc lên tiếng.

Lang Dương Dương nhẹ nhàng dựa vào lưng Trang Thạc: "Ừ, dù sao chúng ta cũng không chuyên nghiệp bằng họ, hơn nữa chó đến chơi chắc nhiều con họ cũng quen biết rồi, để họ kết nối với nhau thì hơn."

"Thế còn Trần Gia Trại?" Trang Thạc hỏi.

Lang Dương Dương: "Trần Gia Trại thì sao?"

Trang Thạc nhận ra Lang Dương Dương rất thích môi trường ở Trần Gia Trại, cũng muốn ủng hộ Trần Tĩnh Văn, một cán bộ thôn muốn chấn hưng nông thôn.

Nhưng làm ăn thì lúc nào cũng có rủi ro.

Hôm nay gặp Lang Nguyệt trong thôn, lại được xem qua ngôi nhà hai tầng xây bằng gạch xanh kia, trông Lang Dương Dương có vẻ rất thích.

Tất nhiên là Trần Tĩnh Văn thật lòng muốn cải tạo Trần Gia Trại, nhưng chưa chắc đã làm được.

Trang Thạc suy nghĩ một hồi, vẫn là nói: "Nếu có thể ký hợp đồng thì cứ quyết định ký luôn sao?"

"Hả?" Lang Dương Dương ngẩn người, suy nghĩ trong đầu xem rốt cuộc là anh muốn mình ký hay là không muốn mình ký.

Nghĩ đi nghĩ lại, vẫn là nói thật, hiện tại bọn họ là một nhà, làm việc gì cũng nên bàn bạc, nhất là chuyện cần dùng đến tiền nong thế này.

Lang Dương Dương tiến sát lại gần một chút: "Nếu bên Tiểu Trần không có tiền, chắc em sẽ không ký đâu."

Trang Thạc: "Hả?"

"Ý em không phải là không muốn ủng hộ phát triển nông thôn, chỉ là làm ăn mà… Em biết Tiểu Trần là bạn anh, cô ấy cũng đã giúp đỡ chuyện ao sen…"

"Em đang nói cái gì vậy?" Trang Thạc cuối cùng cũng hiểu ra, không nhịn được bật cười: "Em sợ nói hiện tại em không muốn ký thì anh sẽ không vui sao? Bởi vì em không ủng hộ bạn anh?"

Lang Dương Dương nắm lấy vạt áo Trang Thạc, nhỏ giọng nói: "Cũng có một chút."

Trang Thạc phá lên cười lớn, lúc này xe đạp điện đã chạy đến ven đường, xe đã gọi vẫn chưa đến.

Trang Thạc nói: "Anh còn đang lo em chưa suy nghĩ kỹ đã ký đấy!"

"Cái gì?"

"Hôm nay trông em thích thú như vậy, đến chị họ em cũng để ý, anh sợ em bốc đồng, không thèm đàm phán điều kiện gì đã ký hợp đồng với Tiểu Trần rồi."

rốt cuộc Lang Dương Dương cũng hiểu ra, nhịn không được đánh vào cánh tay Trang Thạc một cái rồi cười nói: "Nào có, chị em cũng đâu có muốn ký. Nhưng đúng là em rất thích nơi đó."

Lang Dương Dương đưa lịch sử trò chuyện với Lang Nguyệt cho Trang Thạc xem, nội dung đại khái là cả hai đều khá hài lòng về môi trường ở thôn, có không gian cải tạo lớn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!