Làm ăn mà không "Vẽ bánh" thì làm sao được.
Nhưng cảnh tượng trước mắt này, chẳng khác nào "Hải vương" thả thính hai người rồi để họ chạm mặt nhau. Trần Tĩnh Văn xoa xoa tay, cười hì hì: "Mọi người xem đi, xem đi xem đi."
Lang Dương Dương thì vẫn ổn, không kích động như vậy, hơn nữa dãy này có tận sáu căn nhà, tuy không lớn lắm, nhưng một tiệm bánh ngọt của cậu chắc chắn không dùng hết được.
Đều là chị em trong nhà, bàn bạc, chia nhau ra là được rồi.
Thế nhưng rất nhanh sau đó cậu đã hiểu ra, trên thương trường mình vẫn còn non lắm.
"Nếu muốn lấy, vậy chị lấy hết luôn, cả dãy này là một thể thống nhất, chia năm xẻ bảy nhìn xấu lắm. Hơn nữa chị làm theo mô hình cao cấp, có cái khách sạn cao cấp nào mà không có mười phòng cơ chứ?"
Lang Nguyệt đẩy kính râm l*n đ*nh đầu, tay chống nạnh, tranh luận, bấy lâu nay lăn lộn trên thương trường, cô biết mềm yếu chỉ khiến người ta bắt nạt, cho dù là trước mặt em trai cũng phải giữ vững khí thế.
Trần Tĩnh Vân đảo mắt, cô hiểu rõ quy mô của một khách sạn và một tiệm bánh ngọt khác nhau ra sao, lập tức quay sang khuyên Lang Dương Dương.
"Anh Dương Dương, hay là em dẫn anh đi xem chỗ khác…"
"Không phải nói là ở ven suối sao?" Trang Thạc đứng bên cạnh lên tiếng bênh vực Lang Dương Dương.
Anh và Trần Tĩnh Vân ít nhiều gì cũng có chút giao tình, anh lên tiếng đỡ ngại ngùng hơn.
Trần Tĩnh Vân cười hì hì: "Anh Trang, đây không phải là…"
"Tiểu Trần." Lang Nguyệt gọi.
"Dạ!" Trần Tĩnh Vân chạy như bay đến.
Lang Dương Dương không để ý lắm, ánh mắt đã nhìn sang chỗ khác, dãy nhà này tuy là thật sự nằm ven suối, nhưng vị trí hơi rộng. Cậu đã từng xem qua chuỗi homestay cao cấp, hoang dã của Lang Nguyệt, tiêu chuẩn rất cao, cho Lang Nguyệt cả dãy này cũng coi như là nhỏ.
Định vị của Brookside vốn dĩ là nhỏ xinh, quá lớn sẽ mất đi cái chất riêng.
Trang Thạc đứng bên cạnh lẩm bẩm: "Con bé Tiểu Trần này, gió chiều nào theo chiều ấy, Dương Dương, nếu không… Em đang nhìn gì vậy?"
Lang Dương Dương chỉ vào một căn nhà hai tầng bằng gạch xanh đối diện: "Anh thấy chỗ đó thế nào?"
Trang Thạc nhìn theo, đó là một căn nhà ở phía đối diện con suối, nhìn cửa chính có vẻ rộng khoảng năm mét, không lớn lắm, nhưng làm tiệm bánh ngọt thì cũng đủ rồi.
"Cũng được, nhưng không phải ven suối."
"Đi, qua đó xem thử."
Lang Dương Dương kéo Trang Thạc đi về phía căn nhà gạch xanh đối diện.
Nhìn từ dãy nhà ven suối sang, vị trí đó rất bình thường, hai bên đều là nhà gỗ cũ, có nhà còn để hai cái nia lớn trước cửa, trên đó phơi hoa kim ngân, chắc chắn là có người ở.
Trang Thạc đi theo sau Lang Dương Dương, "Hay là xin chị gái em một căn nhỏ bên cạnh để làm."
"Không được." Lang Dương Dương lắc đầu: "Cho dù chị ấy đồng ý, nhưng như vậy rất dễ làm mờ nhạt sự tồn tại của thương hiệu tiệm bánh."
Nói xong, cậu đã đi tới trước căn nhà gạch xanh nhỏ, nhìn vào trong cửa sổ, bên trong còn có hai cái kệ hàng.
"Trước đây có lẽ là tiệm tạp hóa gì đó." Trang Thạc nói.
Lang Dương Dương ừ một tiếng, quay người nhìn phong cảnh đối diện, "Anh xem."
Trang Thạc vừa quay người, mắt liền sáng lên.
Trước mặt là một ngã ba chữ Đinh (), căn nhà gạch xanh nhỏ nằm ngay hướng ra phía con hẻm dẫn vào dãy nhà ven suối, con đường lát đá lởm chởm kéo dài đến tận bờ suối, có ba khúc gỗ lớn bắc ngang qua con suối, làm thành cây cầu tạm bợ thông sang ruộng lúa đối diện.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!