Vào buổi trưa, tiệm bánh vốn yên tĩnh bỗng trở nên nhộn nhịp. Tầng một còn ba bàn khách, Lang Dương Dương rủ Trần Tĩnh Văn và Trang Hiểu Vũ lên tầng hai ngồi.
Hôm qua, khi nghe nói đến việc dùng hạt sen làm kem, Trần Tĩnh Văn còn thấy rất kỳ lạ, hôm nay được ăn thử thì không khỏi trầm trồ trước sự sáng tạo của Lang Dương Dương.
"Anh Dương Dương, cách anh trang trí đẹp quá." Trang Hiểu Vũ cảm thán, "Chuẩn nhà hàng Michelin luôn!"
Trần Tĩnh Văn cũng phụ họa: "Đúng vậy, mỗi phần đều được làm đẹp như thế này sao?"
Lang Dương Dương cười: "Ừm, những thứ này đúng là học được từ nhà hàng Michelin."
Trần Tĩnh Văn: "Một phần này giá bao nhiêu vậy anh?"
Lang Dương Dương nói: "Giá niêm yết là 32 tệ một phần."
"Cũng được đấy chứ, có hai viên kem, còn tặng kèm một miếng bánh quy nhỏ, tính ra lời hơn hẳn so với Haagen
-Dazs, lại còn ngon và đẹp mắt." Trang Hiểu Vũ nói.
Lang Dương Dương gật đầu: "Thực ra có thể bán 68 tệ một phần, nhưng bản thân kem giá thành rất rẻ, kem cũng không phải là mặt hàng chủ lực của Brookside. Bây giờ do chương trình truyền hình nên nhiều người đến ăn, giá cao cũng bán được, nhưng lại có phần lợi dụng tâm lý đám đông, không tốt cho danh tiếng lâu dài của tiệm bánh, anh vẫn muốn giữ gìn uy tín."
Hai người đối diện gật đầu.
Trang Hiểu Vũ nhân cơ hội này đề nghị: "Anh Dương Dương, em có thể làm được việc trang trí này, anh cho em đến tiệm của anh làm việc được không?"
Thấy chủ đề bị cướp mất, Trần Tĩnh Văn lập tức ngăn lại: "Trang Hiểu Vũ! Rõ ràng là tôi đến trước, tôi với anh Dương Dương có việc cần nói chuyện."
Trang Hiểu Vũ: "Không phải là em muốn rủ anh ấy về mở tiệm chỗ em đó chứ, hai người tiền không có, người không có, bát tự còn chưa viết xong đâu."
"Trang Hiểu Vũ!! Cậu biết gì chứ!"
"Sao tôi lại không biết! Ở trong trại không có ma nào thì ai mua bánh ngọt của hai người?"
"Cậu còn nói nữa? Cậu cũng đâu có biết làm bánh, mau về nông trại chăn dê đi!"
"Được rồi được rồi…" Lang Dương Dương đưa tay ngăn cản: "Đừng cãi nhau nữa, việc của hai người anh sẽ suy nghĩ, sau đó sẽ nhanh chóng trả lời hai đứa."
Trần Tĩnh Văn và Trang Hiểu Vũ đều nhìn Lang Dương Dương với vẻ mặt không tin tưởng lắm.
Lang Dương Dương hứa: "Trong vòng hai ngày sẽ trả lời."
Hai người đang đối đầu gay gắt rốt cuộc cũng yên tâm. Trần Tĩnh Văn còn có việc phải vào thành phố nên đi trước, hẹn khi nào về nhà sẽ gửi tài liệu về Trần Gia Trại cho cậu.
Trước khi đi còn kéo Lang Dương Dương, nhỏ giọng nói với anh: "Trong trại có một dãy nhà sát suối, ven suối mọc đầy hoa chuối cảnh, đẹp lắm."
Lang Dương Dương chỉ cười nói vậy à.
Cậu không muốn thể hiện quá tích cực, lỡ sau này không thành thì khó từ chối.
"Anh Dương Dương, tiệm của anh không phải là tên là Bên Dòng Suối Nhỏ sao, nếu mở ở đó thì đúng là bên dòng suối nhỏ thật. Hơn nữa cũng là nhà hai tầng, phía trước là cây liễu, to lắm."
Lang Dương Dương mỉm cười lịch sự: "Anh sẽ cân nhắc kỹ lưỡng."
Miệng thì nói vậy, nhưng trong lòng đã rất rung động rồi.
Trang Hiểu Vũ ở lại, cậu ta nói phỏng vấn cũng không hỏi được gì, nên chủ động xin ở lại tiệm thử việc nửa ngày.
"Anh trai em có biết em chạy đến đây không?" Lang Dương Dương hỏi.
Gần đây vẫn thường nghe Trang Thạc nhắc đến chuyện của Trang Hiểu Vũ. Trang Hiểu Vũ là con trai út của dì, được cưng chiều hết mực, không muốn cậu ta rời xa mình, nhưng Trang Hiểu Vũ lại muốn ra ngoài lăn lộn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!