Chương 43: (Vô Đề)

Nơi bọn họ muốn đến gọi là Trần Gia Trại, trước đây Trang Thạc có nhắc qua một lần, nói là ở cạnh nông trại, cũng có không ít người dân ở đó làm việc tại nông trại.

Coi như đây cũng là mối quan hệ của Trang Thạc.

Lái xe dọc theo con đường chính của nông trại, đến ngã tư trước khu ký túc xá thì rẽ phải đi khoảng tám trăm mét là đến ngã ba giữa nông trại và Trần Gia Trại, ra khỏi nông trại là đường đất.

Thành phố Trường Khê quanh năm mưa nhiều, năm nào cũng phải lấp đất, nhưng chỉ cần mưa xuống là lại lầy lội.

Trong tay Lang Dương Dương vẫn cầm con bướm bị vỡ cánh, chỉ có thể bám vào vai Trang Thạc bằng một tay.

"Trần Gia Trại cũng không lớn, nhưng phong cảnh cũng rất được, là một thôn làng nhỏ có hàng rào vây quanh của người Bố Y, hiện tại vẫn còn rất nhiều nhà sàn bằng gỗ." Trang Thạc vừa lái xe, miệng cũng không ngớt lời giới thiệu.

"Cái ao cá kia nhìn cũng khá lớn, phải được hơn một mẫu, không có ai quản lý. Người trẻ tuổi đều đi làm ăn xa, chỉ còn lại người già và trẻ em."

Lang Dương Dương ừ ừ đáp lại, nhớ đến lúc trước khi còn đi làm, công ty lớn như vậy, cũng chẳng thấy mấy ai là đồng nghiệp trên bốn mươi tuổi.

Lớn lên rồi rời quê hương đi kiếm sống kiếm tiền, về già lại rời khỏi công ty, những người đó đi đâu hết rồi?

Lang Dương Dương cẩn thận che chở cho con bướm, xóc nảy khoảng bảy tám phút thì đến nơi.

Đường trong trại một phần là đường bê tông, một phần vẫn là đường đất, khắp nơi yên tĩnh, ngay cả tiếng chó sủa cũng không nghe thấy.

"Yên tĩnh thật đấy." Lang Dương Dương nói.

Trang Thạc rẽ vào một con hẻm quen thuộc, ao sen đã hiện ra trước mắt.

Lang Dương Dương nhìn thấy thì phấn khích, bất giác thò đầu ra xem: "Lớn quá, nhiều quá đi!"

Trang Thạc: "Đúng vậy, trong trại này còn có một thác nước nhỏ, mùa hè có thể xuống hồ nước chơi, thực sự rất tuyệt."

Dừng xe điện, hai người đi dạo quanh ao sen một vòng.

"Đài sen cũng nhiều nữa." Lang Dương Dương nói, nhưng không có dụng cụ, hai người cũng không dám xuống ao, chỉ có thể nhìn chứ không thể hái một cái lên thử.

Trang Thạc đang định gọi điện thoại cho người quen thì có người phía sau gọi "Anh Trang".

Hai người cùng quay đầu lại, nhìn thấy một cô gái mặc áo sơ mi caro và quần jean, cột tóc đuôi ngựa, dáng vẻ hoạt bát đang cầm một cây sào tre đi tới.

Trang Thạc đáp: "Tiểu Trần đến rồi!"

Nói xong liền nhỏ giọng giải thích với Lang Dương Dương: "Đây là cán bộ thôn của trại, Trần Tĩnh Vân, nhỏ tuổi hơn chúng ta, gọi Tiểu Trần là được rồi."

Trần Tĩnh Vân vác sào tre, bước chân nhanh nhẹn, ba bước gộp làm hai bước đã đi đến bên ao.

"Vừa nghĩ chắc hai người cũng sắp đến, đây là anh Lang phải không?"

Lang Dương Dương vội vàng cười chào hỏi: "Chào Tiểu Trần, gọi tôi Dương Dương là được rồi."

Trần Tĩnh Vân đã trao đổi với Trang Thạc về chuyện cái ao rồi, đây là việc tăng thu nhập cho thôn, cô rất nhiệt tình, nhận việc này về mình.

"Để tôi hái vài cái cho hai người thử."

Nói xong, cô ấy đưa sào tre ra, dùng phần chạc ba ở đầu sào kẹp lấy cuống sen, cổ tay khẽ xoay nhẹ, cuống sen liền đứt, cô ấy thu sào lại.

Lang Dương Dương nhận lấy đài sen, bóc một hạt đưa cho Trang Thạc, lại bóc thêm một hạt đưa cho Trần Tĩnh Vân: "Cho cô."

Trần Tĩnh Vân nhận lấy: "Năm ngoái tôi hái rất nhiều, vị rất ngon, cái ao sen này có từ rất lâu rồi."

Lang Dương Dương bóc một hạt ăn thử.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!