"Mùi gì thơm thế này?" Trang Thạc đứng như tượng ở ngoài phòng nướng bánh.
Tiệm bánh đã đóng cửa, khu vực chung chỉ bật hai chiếc đèn tạo không khí, chỉ có phòng nướng bánh là sáng trưng. Lang Dương Dương không thay quần áo, chỉ mặc tạp dề, đang cắt hạt sen vụn bên trong.
Chiều nay ở trường quay, Trang Thạc bận rộn xem Lang Dương Dương làm bánh nên không được ăn thử kem do cậu làm, lúc về cứ nhắc mãi.
Lang Dương Dương bèn đi mua sen về làm cho anh một phần.
Cách làm cũng giống như hôm nay, chỉ là, hạt dẻ cười ở cửa hàng không ngon bằng ở đài truyền hình, so với thành phẩm buổi chiều thì mùi thơm của hạt kém hơn một chút.
Nhưng đối với Trang Thạc, người thường ngày chỉ ăn kem que ba đồng một cây, thì đây đã là món ngon tuyệt đỉnh rồi.
Lang Dương Dương nhìn anh ba miếng hết một viên, cảm thán răng anh thật tốt.
"Ngon không?"
Trang Thạc đặt bát nhỏ trong tay xuống: "Ngon, cảm giác thật kỳ diệu."
Lang Dương Dương: "Kỳ diệu?"
Trang Thạc: "Ừm, có cảm giác nhất thời không phân biệt được đây là mùa nào."
Lang Dương Dương vừa cởi tạp dề vừa đi ra: "Sao lại nói vậy?"
"Em xem này, hạt sen tươi này với cả matcha bên dưới, cảm giác giống như mùa xuân, kem lạnh là mùa hè, hạt dẻ cười là hạt, là mùa thu."
Dường như Trang Thạc rất hài lòng với lời nhận xét dài của mình, sau khi nói xong thì tự đắc nâng cằm lên.
Lang Dương Dương suy nghĩ một chút: "Nói cũng có lý."
Bột đã chuẩn bị xong, kem cũng đã ăn, rửa tay về nhà thôi.
Mấy ngày nay vì ghi hình cho đài truyền hình mà đi đâu cũng là rộn ràng náo nhiệt, ăn cơm cũng là cả một bàn người.
Ngồi trong phòng khách yên tĩnh, chợt cảm thấy được chữa lành.
Đã ba ngày rồi Lôi Công không được đi nông trại chơi, giờ đây có vẻ rất bất mãn, lúc Lang Dương Dương bước vào cửa cũng không đứng dậy nghênh đón, chỉ hờ hững ve vẫy đuôi.
Ngược lại, gặp Trang Thạc lại nhiệt tình nịnh nọt.
Lang Dương Dương mắng nó vô lương tâm, quay vào phòng lấy một gói thịt gà sấy khô nhỏ, Lôi Công vừa nghe thấy tiếng túi ni lông cọ xát đã chạy tới, mặc cho Trang Thạc gọi thế nào cũng không thèm qua.
Lang Dương Dương yên tâm gật đầu, Lôi Công vẫn là Lôi Công của ngày xưa.
Đêm cuối cùng của tháng Năm, cũng sắp đến rằm âm lịch, trăng đã sắp tròn, Lang Dương Dương và Trang Thạc thong thả dắt chó đi dạo.
Hình như từ trận mưa rào nửa tháng trước, cuộc sống đã rất bận rộn, đã lâu rồi hai người không thong thả dắt chó đi dạo như vậy.
Dạo này Lôi Công vận động nhiều hơn một chút, nhìn có vẻ gầy đi một chút, nhưng lúc đi bộ vẫn vặn vẹo như thể nửa thân trước và nửa thân sau bị đứt lìa.
"Lúc hơn hai tuổi Lôi Công bị ốm một trận, gầy đi rất nhiều, ngày nào em cũng làm đồ ăn ngon cho nó, kết quả lại cho nó ăn đến béo phì."
Lang Dương Dương vừa nói vừa chạm vào tay Trang Thạc: "Em nghĩ phải cho nó giảm cân, mỗi ngày đều dắt nó đi chạy bộ, kết quả nó không gầy mà em lại gầy mất bảy tám cân."
"Labrador đúng là rất dễ béo, nhưng sau này thường xuyên đưa đến nông trại, để nó ngày nào cũng chạy nhảy." Trang Thạc nói.
Lang Dương Dương: "Đúng rồi, đồ ăn vặt em mua đã đến rồi, ngày mai anh mang đến nông trại cho bọn Đại Hoàng với Tiểu Hắc luôn. Còn có cả thuốc xịt ve nữa, ngày nào cũng ở ngoài thì phải dùng loại tốt."
Trang Thạc mỉm cười, cúi người cởi dây cho Lôi Công, để nó tự mình đi vệ sinh trong rừng cây nhỏ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!